Chủ Nhật, 5 tháng 8, 2018

CHUYỆN CON THUYỀN VÀ BIỂN

Ảnh minh họa

“…Chỉ có thuyền mới hiểu
Biển mênh mông nhường nào
Chỉ có biển mới biết
Thuyền đi đâu về đâu…”

Chuyện từ ngày xa xưa
Biển với thuyền làm bạn
Biển mênh mông gió lộng
Đưa thuyền đi muôn nơi

Thuyền nghe lời biển khơi
Giong buồm đi khắp nẻo
Khi biển dâng sóng cả
Thuyền mới cập bến bờ

Có những khi biển giận
Sóng ào ạt xô thuyền
Lắc lư và nghiêng ngả
Thuyền đứng ngồi không yên…

 Có lần thuyền hờn dỗi
Thả buồm cho gió đưa
Biển làm lành lặng sóng
Dìu thuyền về trong mưa  

Thuyền không thể thiếu biển
Biển không thể vắng thuyền
Như tình ta muôn thuở
Chẳng khi nào đứng yên…

…Chỉ có thuyền mới hiểu
Biển mênh mông nhường nào
Chỉ có biển mới biết
Thuyền đi đâu về đâu…
Biển với thuyền làm bạn
Suốt một đời bên nhau


Văn Khoa

Thứ Hai, 9 tháng 4, 2018

VỀ LẠI CHỐN XƯA

Ảnh minh họa

Đã hơn nửa cuộc đời bôn ba
Vẫn mong ngày về thăm chốn cũ
Quê hương thân yêu một thời ấp ủ
Nơi tuổi thơ in dấu những tháng ngày

Hàng cau trước nhà lá xào xạc khẽ lay
Khi cơn gió cuối ngày ào thổi
Đàn chim nhỏ cánh vội giang chấp chới
Nhào lượn bay trong nắng buổi chiều hè

Chốn xưa ngân vang rộn rã tiếng ve
Chùm phượng thắm đỏ sân trường kỷ niệm
Bè bạn nô đùa như còn đây xao xuyến
Một mình tôi mang cả những ngày xa…

Đây dòng sông nho nhỏ chảy qua
Lũ chúng mình đã bao lần tắm mát
Bên kia bớ sông trắng hai cồn cát
Những lần bơi sang đùa nghịch sớm chiều

Có nhớ chăng những trò chơi đáng yêu
Ú tim trốn tìm đáo bi chạy nhảy
Bao kỷ niệm lứa tuổi thơ ngày ấy
Như vẫn còn đây nơi chốn quê mình

Bạn bè tôi ơi xin nhớ nhé đừng quên
Những kỷ niệm ngày xa xưa bé nhỏ
Giây phút bên nhau bao ngày mãi nhớ
Đến hôm nay trôi đi mãi không dừng…

Dù có đi muôn dặm đường xa
khoảng cách có muôn trùng cách trở
Thì tâm hồn mình luôn nhớ về nơi cũ
Về lại chốn xưa vẫn canh cánh trong lòng…


Văn Khoa

Thứ Ba, 27 tháng 2, 2018

THƯƠNG NHỚ KHÔN NGUÔI

Hoa Huệ

Khóc bác cả I

Bác đã về với nội ngoại tổ tiên
Với miền xa xôi vĩnh hằng muôn dặm
Dẫu thời gian trôi dù xa xa lắm
Vẫn nặng trong lòng niềm thương nhớ khôn nguôi

Nhớ khi xưa ta bé vui chơi
Đuổi bắt ú tim đáo bi chạy nhảy
Bụng cồn cào vì đói ăn thuở ấy
Đám trẻ cùng chơi chúng cũng đói như mình

Có những hôm đi học chân run
Nắm ngô rang ấm lòng khi mùa đông trở lại
Nhớ những đêm cất vó tôm bên vùng đất bãi
Nhạt nhòa ánh đèn tôm lách tách mà  vui

Có những ngày trèo cây lấy cành khô
Cắt cỏ đem phơi mang về đun bếp
Những lần mót rạ ở cánh đồng xa tít
Đội gánh ê người vượt quãng đường xa

Có một lần tiếng máy bay vụt qua
Chúng thả bom ở vùng làng Quy Phú
Tiếng bom nổ mảnh bom văng khắp chỗ
Mấy đứa ở nhà ngồi dưới hố tăng xê
Bác khi ấy ở làng Đại mua tre
Nộp cho trường cấp ba Lý Tử Trọng
Nghe bom nổ lòng bác đầy lo lắng
Mấy đứa ở nhà có kịp nấp hay không ?

Thời gian trôi mình lớn theo tháng năm
Bác gửi lại tuổi học trò lớp chín
Năm bảy mốt bác chia tay bịn rịn
Khoác ba lô lên với vùng tây bắc xa xôi
Mang văn hóa miền xuôi đến với bao người
Đồng bào thân thương nơi phía tây tổ quốc
Róng rã hơn mười năm nơi rừng thiêng nước độc
Bác trở lại quê nhà với nhiều nỗi gian nan
Một gia đình nhỏ vợ chồng và bốn đứa con
Khi đất nước còn muôn vàn gian khó
Vất vả gian lao với bao điều trăn trở
Bác cùng mọi người chịu đựng vượt qua

Thời gian dài thấm thoát phôi pha
Bao nghịch cảnh đang lùi về quá khứ
Cuộc sống gia đình đang dần rạng tỏ
Đây đó mỗi người từng bước vươn lên…

Có ai ngờ đâu một sáng bình yên
Bác lặng lẽ đi về miền xa thẳm !
Để lại cho bao người nỗi đau đau lắm
Bác cả ơi ! nỗi đau này còn đau mãi khôn nguôi

Bác ra đi thật rồi ! mà lòng vẫn đầy vơi
Với nỗi niềm riêng không sao kể xiết
Vẫn biết rằng cuộc sống này có ly biệt
Mà sao chẳng tin khi điều ấy đến bất ngờ !

Bác cả bây giờ đã về với hư vô
Với tổ tiên ông bà nội ngoại
Cầu mong bác sớm độ linh siêu thoát
Tháng ngày rong chơi nơi chín suối vĩnh hằng.

Một lời nhớ thương giữa lúc phân ly
Và để nhớ một thời bên nhau trên trần thế
Dù bóng hình bác đã đi vào quá khứ
Sâu thẳm trong tim này nặng nỗi nhớ khôn nguôi
Một tiếng lòng và nước mắt tuôn rơi
Bác cả ơi ! Bác cả ơi !


Nam Định - Hải Phòng
Ngày 27/02/2018 <12 tháng giêng năm Mậu tuất>

Văn Khoa

Thứ Ba, 28 tháng 11, 2017

CHỚM ĐÔNG

Còn một chút heo may
Của mùa thu vương lại
Ảnh minh hoạ
Làn tóc em nhẹ bay
Để lòng anh nhớ mãi…

Những hạt mưa vội rơi
Mây giăng giăng đầy lối
Gió rung rung hàng cây
Lá vàng nghiêng chấp chới

Đàn chim vội về tổ 
Lách chách kêu gọi bầy
Gió lùa qua khe cửa
Đông về - lạnh heo may.

Nào áo len mũ dạ
Nào khăn lụa tất bông
Áo khoác cùng áo gió
Thấp thoáng giữa chiều đông

Ánh đèn đệm lấp loáng
Con đường vắng hắt hiu
Dáng ai về rất vội
Bóng ngả dài liêu xiêu

Đêm chìm vào xa vắng
Gió và mưa hẹn thầm
Cùng nhau về bất chợt
Khi đất trời chớm đông



 Văn Khoa

Thứ Năm, 6 tháng 7, 2017

LỤC BÁT HÈ VỀ


Hè về cho rộn tiếng ve
Ảnh minh hoạ
Cho nắng thêm gắt phượng khoe sắc hồng
Điệp vàng sau những cơn giông
Bằng lăng tim lặng chờ mong nắng về.
Trời xanh xanh cả vùng quê
Gió nóng ẩm thổi bốn bề nồng oi
Nắng mưa là chuyện của trời…
Biết rằng vậy vẫn đầy vơi nỗi niềm
Đã bao lần thức cùng đêm
Lắng nghe tiếng dế nỉ non gọi bầy
Vo ve muỗi đổi chiều bay
Rặng tre cuối xóm khẽ lay thầm thì
Gió hè từ tận bên kia
Qua đồng lúa chin gió về đấy thôi
Cau nghiêng đón gió từng hồi
Lá rung xào xạc lũ dơi giật mình
Đêm hè thanh vắng lặng thinh
Một vì sao bỗng thình lình đổi ngôi
Nhìn lên khắp cả bầu trời
Dòng ngân hà vẫn êm trôi tháng ngày
Thời gian đi chẳng ngừng quay
Nghe câu lục bát nhớ ngay hè về…


Văn Khoa

Thứ Bảy, 4 tháng 2, 2017

VIỆT NAM TRONG TÔI


Ảnh minh hoạ
Việt Nam trong tôi
Là dải đất cong hình chữ S
Là Hoàng Sa - Trường Sa xa thẳm bến bờ
Là 54 dân tộc anh em cùng bọc trứng Âu Cơ
Là nước non liền dải của Hùng Vương một thuở…

Việt Nam trong tôi
Là những điều rất nhớ
Là tên tổ quốc Việt Nam mình tên gọi linh thiêng
Là mẹ, chị, em của tôi với vành nón chao nghiêng.
Là những giọt mồ hôi nhỏ xuống ruộng đồng cho mùa vàng trĩu hạt…
Việt Nam trong tôi
Là cánh đồng bát ngát
Là nhịp cánh cò bay lả lúc chiều buông
Là làn khói lam chiều nhẹ toả trong sương
Là cánh diều tuổi thơ chấp chới giữa trời cao xanh thẳm
Là tiếng ầu ơ mẹ ru hời trong đêm vắng
Là tiếng bi bô lũ trẻ học bài
Là tiếng chim rộn hót những sớm mai
Là tiếng dế gọi bầy khi màn đêm buông xuống…

Việt nam trong tôi
Là từ ngày xưa xa lắm
Thời  Lang Liêu với sự tích muôn đời
Bánh Chưng  - tượng trưng cho đất
Bánh Dày  - tượng trưng cho trời
Và sự  tích Sơn Tinh - Thuỷ Tinh vẫn nằm trong trí nhớ…
Việt Nam trong tôi
Là cả bốn ngàn năm rộng mở
Trải qua bao thời : Đinh, Lý, Trần, Lê…
Gấm vóc non sông lúc thịnh, lúc suy
Vẫn còn đó nước Việt mình dải đất cong hình chữ S

Việt Nam trong tôi
Là tình yêu tha thiết
Với  con người và nước Việt thân yêu
Đất nước mạnh giàu
Người Việt đoàn kết thương nhau
Để Việt Nam lớn mạnh sánh vai cùng bè bạn
Việt Nam trong tôi
Là tương lai sáng lạn
Là Việt Nam mạnh giàu trong thế giới bao la
Việt Nam trong tôi
Vang  khúc khải hoàn ca…


Văn Khoa

Thứ Bảy, 3 tháng 12, 2016

VỀ LẠI THÁNG BA


Ảnh minh hoạ
Mình sẽ cùng nhau về lại tháng ba
Khi  hoạ bưởi hoa sưa đang mùa nở rộ
Hàng sấu xanh bên đường  rì rào trong gió
Tiếng đàn ai vọng về nghe trầm bổng thiết tha

Em nghe chăng trong ngào ngạt tháng ba
Thoang thoảng đâu đây nồng nàn hoa bưởi
Môt bóng  hình ai xa xăm rất vội
Dúi vào tay ai gói nhỏ “hương thầm”
Rồi bịn rịn vẫy chào tiễn biệt đoàn quân
Đang vội vã chuyển mình tiến ra phía trước
Gói nhỏ hương thầm như lời hẹn ước
Nhắn người đi xa luôn nhớ quê nhà
Nhớ hàng cau bên thềm đang độ nở hoa
Nhớ cánh đồng trĩu vàng con sông xưa tắm mát
Nhớ con đò sang ngang tiếng sóng xô dào dạt
Nhớ cánh diều tuổi thơ bay lượn cuối chân trời…

Tháng ba về day dứt mãi không thôi
Gợi ta nhớ về mùa hoa gạo đỏ
Nhớ hương bưởi lặng thầm nhẹ thơm trước ngõ
Nhớ đom đóm lập loè xao động lúc chiều sương
Nhớ tháng ba về cùng bao kỷ niệm thân thương….


Văn Khoa

Thứ Ba, 23 tháng 8, 2016

VỀ BÊN ẤY


Ảnh minh hoạ
Anh sẽ về bên ấy chiều nay
Theo lối nhỏ triền đê sông thuở trước
Chuyến đò ngang chòng chành trên sóng nước
Con sông xưa bên lở bên bồi

Bến đò ngang in đậm mãi trong tôi
Bên ấy ngày xưa đôi mình đã hẹn
Em dặn kỹ chiếc khăn màu tím
Anh dễ nhận ra nơi đất lạ đông người

Chiều nhạt nắng anh vừa kịp tới nơi
Khăn tím mãi tìm mà sao chẳng thấy
Nghe mong manh cô ấy giờ xa lắm
Theo chồng nơi quê cách mấy con đò

Bên ấy từ ngày vắng bóng em xưa
Bến hắt hiu con đò ngang đổ bóng
Sáo diều vi vu thưa dần tiếng vọng
Cánh cò dập dờn bay lả lúc chiều buông

Anh âm thầm tìm kỷ niệm  thân thương
Ngày xa xưa nơi chúng mình gửi lại
Dẫu biết rằng dù mãi xa bên ấy
Anh vẫn về tìm khăn tím em trao


Văn Khoa


Thứ Sáu, 15 tháng 7, 2016

NỬA VẦNG TRĂNG

Ảnh minh hoạ
Như  con thuyền lướt sóng
Giữa bầu trời mênh mông
Ngàn  vì sao lấp lánh
Ánh dịu vàng sáng trong

Em hỏi anh vì sao
Trăng vẫn tròn sáng tỏ
Giờ bắt đền anh đó
Sao để thuyền mãi xa

Em ơi đừng trách anh
Đừng giận hờn anh vội
Bởi  trăng vẫn đi về
Như tình em vời  vợi

Ơi nửa vầng trăng non
Đôi mắt em toả chiếu                                            
Giọt long lanh mát rượi
Thêm  dài nỗi nhớ mong

Một  con thuyền sáng nhỏ
Đi về  qua tháng năm
Như tình yêu  muôn thuở
Thương hoài nửa vầng trăng



Văn Khoa

Thứ Tư, 11 tháng 5, 2016

THUỞ BAN ĐẦU


Ảnh minh họa
Có một chút dịu vàng trong nắng sớm
Một âm thanh vang vọng của gió chiều
Một giọt nước mát lòng trong mưa muộn
Thuở ban đầu giữ lại được bao nhiêu ?

Ai cũng có thuở ban đầu man mác
Để lòng mình dồn nén những tin yêu
Thời gian trôi lắng lòng như hạt cát
Xơ xác tâm hồn dưới nắng bỏng như thiêu

Tìm đâu thấy một bóng hình nhòa lối
Dáng mỏng manh trong lối nhỏ xa mờ
Gió ơi hãy dừng nổi cơn thịnh nộ
Để ai về trong mưa nhẹ hư vô

Ai đi tìm thuở ban đầu xa lắc
Trong lòng mình không một chút hoài nghi
Hy vọng thoáng một nét hình xưa cũ
Để bây giờ gió cứ mãi cuốn đi

Mình ngồi bên nhau nhớ lại thuở xưa
Nhảy dây chơi chuyền ú tim đuổi bắt
Ơi ngày ấy giờ như lời thầm nhắc
Dành vé thời gian để về lại tuổi thơ

Gặp đây rồi mà như tỉnh hay mơ
Nắm tay hoài mà hỏi đâu là thực
Gió cứ đùa đấy là miền ký ức
Như nước sông dồn về tận khơi xa

Xin giữ lại thuở ban đầu dịu ngọt
Để lòng mình mãi mãi nhớ về nhau
Nhớ ánh trăng non nhớ làn gió mát
Nhớ con nước ròng vỗ bờ những canh thâu…

Bao nỗi niềm lắng đọng mãi trong ta
Những kỷ niệm xưa ghi vào trí nhớ
Thời gian dẫu trôi và muôn vàn bão tố
Vẫn vẹn nguyên ký ức thuở ban đầu
Để bây giờ kiếm tìm mãi về nhau…




Văn Khoa

Thứ Ba, 19 tháng 4, 2016

BIỂN

Hình minh họa
Biển mặn mòi từ khi nào chẳng biết
Nước xanh trong từ xa thẳm bến bờ
Sóng bạc đầu suốt ngàn năm mải miết
Gió mơn man ru nhẹ như làm thơ

Nhiều lúc biển giỡn đùa cùng bờ cát
Sóng dồn vào rồi lại vội giãn ra
Để vệt cát chưa kịp về nơi cũ
Đã trải mình trắng cả dải bờ xa

Cũng có khi biển ầm ầm thác đổ
Sóng bạc đầu mù mịt phía trùng khơi
Gió gào thét nước xô bờ trắng xóa
Biển dỗi hờn nên giận dữ đấy thôi

Tâm hồn biển cũng như người ta vậy
Khi hiền hòa khi giận dỗi hờn ghen
Cũng mặn chát đắng lòng và trăn trở
Khi dịu dàng thơ dại tuổi thần tiên

Ai đã được nghe chuyện tình của biển
Sẽ thương hoài tiếng sóng của biển xa
Khẽ hát cùng khi gió ru bờ bến
Và trải lòng cùng biển rộng bao la

Biển là vậy ai đã thương cùng biển
Để nước xanh trong đến tận vô cùng
Biển mãi mãi cùng bến bờ làm bạn
Mặn nồng những mối tình và gắn kết thủy Chung 



Văn Khoa

Thứ Hai, 21 tháng 3, 2016

DÒNG SÔNG XƯA

Ảnh minh họa
Bao năm dài biền biệt phôi pha
Nay trở lại với dòng sông thuở trước
Ơi con sông với tuổi thơ tha thiết
Nâng bước cho ta tới những bến bờ.
  
Lòng bồi hồi nhớ lại những khi xưa
Dòng nước trong xanh xuôi theo cồn cát
Hàng phi lao đôi bờ rì rào khẽ hát
Khúc nhạc đồng quê xa đến vô cùng.
  
Đám trẻ trâu chạy nhảy khắp thôn
Rồi cả lũ lông nhông nhảy ào xuống nước
Dòng sông mát ôm thân gầy nhem nhuốc
Cọ sạch đi những bám bụi trưa hè.
  
Mải lặn hụp chẳng nghe thấy tiếng loa
Hợp tác xã thông báo trâu nhà ai ăn lúa
Cả lũ nháo nhào đi tìm tứ phía
Kéo ghì lũ trâu xuống sát quanh bờ …
  
Bao kỷ niệm khó quên ngày bé khi xưa
Theo ký ức cứ ùa về bên dòng sông xa vắng
Bến sông cũ ngày xưa ngập tràn ánh nắng
Nay chỉ thấy con đường xuống chợ hắt hiu
  
Đâu rồi những cồn cát lô nhô đùa nghịch những chiều,
Và đâu hàng phi lao đôi bờ sông vi vu hòa ngân trong gió ?
Ơi dòng sông xưa uốn lượn quanh làng tuy bé nhỏ
Giữ chặt tuổi thơ da diết đến vô cùng…
  
Đã bao năm rồi nay trở lại với sông
Bao ký ức thuở chăn trâu tắm mát
Nhớ ngày xưa những tấm thân gầy nhem nhuốc
Ùa nước sông xưa cọ rửa những trưa hè
Đây dòng sông xưa và tuổi thơ bé nhỏ mãi ghi….

  
Văn Khoa


Thứ Hai, 29 tháng 2, 2016

LỄ HỘI XUÂN

Ảnh minh họa
Mình cùng đi lễ hội đầu xuân
Khi đất trời vào vòng xoay mới
Sương sớm giăng bay mờ xa mời gọi
Một vùng sơn thủy mênh mang      
                  
Đây chập trùng núi chập trùng cây
Non cao nên thác nước vơi đầy
Xa xa lối nhỏ men vách đá
Am cũ rêu phong thoảng bóng mây
  
Lên non ta mới thấy non cao
Gió thổi mây trôi tự thuở nào
Lắng nghe âm vọng lời non nước
Giữ tâm hồn Việt đến mai sau…
  
Dòng người rồng rắn nối đuôi nhau
Chắp tay vái lạy khấn nguyện cầu
Năm mới gia đình luôn mạnh khỏe
May mắn an lành lộc dài lâu…
  
Nam thanh nữ tú cũng khấn theo
Mong cho số phận thoát gieo neo
Duyên thắm sớm se lòng bớt đợi
Để hồn con trẻ đỡ ngóng theo
  
Đây con sông nhỏ chuyến thuyền nan
Nghiêng nghiêng bến đậu với đường làng
Hồn nhẹ thênh thênh sau hội lễ
Chắc hẳn năm này ắt giàu sang…
                    
Mình rồi sẽ lại về với hội xuân
Về với cội nguồn thuở ngày xa xưa ấy
Vẫn mái chèo chiếc thuyền đua và tiếng reo hò sấm dậy
Rộn rã trong lòng lời non nước vọng ra
Giữ bản sắc dân tộc mình cho nước Việt nở hoa …



Văn Khoa


Thứ Sáu, 12 tháng 2, 2016

TỔ QUỐC TÔI

Hình minh họa
Tôi yêu
Tổ quốc tôi
Dải đất trải dài cong hình chữ S
Từ Mục Nam Quan đến đất mũi Cà Mau
Hoàng Sa - Trường Sa nơi con sóng bạc đầu
Giữa làn nước biển xanh sâu thẳm…

Tổ quốc tôi
Từ xa xưa lắm
Đã vang vọng đất trời
Lời ru của mẹ thiết tha
Trào dâng trong con tim
Ngọt ngào làn điệu dân ca
Cánh cò trắng dập dờn
Trên những cánh đồng lúa vàng bát ngát
Tiếng sóng xô bờ dưới ánh trăng dào dạt
Cùng giọng hò âm vang theo nhịp mái chèo…

Tổ quốc tôi
Đã trải qua bao gian lao
Những cuộc chiến chinh
Và sự vươn lên từ trong tăm tối
Cuộc sống người dân tôi qua bao chìm nổi
Đã từng bước vươn lên hòa nhịp với muôn người
Dù hiện thời chưa được như ước mơ
Nhưng phía trước
Là cả chặng đường thênh thang ta đi tới…

Chiều nay trong gió xuân vời vợi
Lắng nghe rộn trong lòng
Tình yêu tổ quốc thiết tha
Yêu quê hương
Yêu khắp muôn nhà
Và lắng nghe tiếng mùa xuân giục giã
Tổ quốc tôi
Đang từng bước chuyển mình hối hả
Như con tàu lướt sóng ra khơi
Một người vì mọi người
Mọi người vì mỗi người
Tất cả đều vươn mình
Tiến về phía trước
Trong tâm hồn mỗi người đều nghĩ về cả nước
Đất nước mạnh giàu cho tất cả cùng vui
Vì một niềm tin yêu cho tất cả mọi người
Ấm no và hạnh phúc…

Tổ quốc tôi
Dù còn rất nhiều khó khăn phía trước
Nhưng chẳng khó khăn nào ngăn được chúng ta
Gấm vóc non sông mình mãi mãi một nhà
Sẽ lớn mạnh và sánh vai cùng bè bạn
Niềm tin ấy như vầng dương tỏa sáng
Chiếu rọi khắp nơi nơi

Sáng xuân nay
Tổ quốc tôi
Như vươn mình đứng dậy
Rạng ngời trong buổi bình minh
Và tất cả lắng nghe ” Tổ Quốc gọi tên mình”
Xây dựng và Bảo vệ đất nước này
Trường tồn cùng năm tháng…



Văn Khoa