Thứ Sáu, 28 tháng 12, 2012

MỘT LẦN THĂM BẠN CŨ



   Ghi chép



ảnh minh họa
  Đã hơn 5h giờ chiều, thời 

tiết giữa mùa đông mà sao 


nóng  vậy,  Tôi  đang  chờ 


người  bạn  làm  ở công ty


viễn thông  quân đội Viettel


Hà  Nội  đến  đón.  Đường 


Trần  Phú  thuộc  quận  Hà


Đông đang rộn rã như công


trường, chỗ  này  tốp công


nhân hối  hả  nối thép, ngọn





lửa  hàn  lập  loè  sáng ngắt theo nhịp tay người thợ, chỗ kia một nhóm thợ hỳ hục ghép

nốt tấm cốp pha cuối cùng chuẩn bị cho đổ mẻ bê tông chiều muộn..theo dọc con đường


ẩn hiện tuyến đường sắt cao tốc trên cao của Thủ Đô. Vắt chiếc áo khoác trên tay, ngồi 


sau xe máy tôi và người bạn nhằm hướng trung tâm Hà Nội, đâu đó trên tuyến đường 


Nguyễn Trãi, Lê Văn Lương những ngôi nhà bên đường đã lên đèn, ánh sáng hắt ra từ 


cửa sổ nhà cao tầng hòa với ánh sánh đèn đường càng làm cho con phố khá rộng của


Thủ Đô thêm lung linh huyền ảo, vài tốp sinh viên nói, cười rôm rả bên đường chờ xe 


buýt...Từ từ thôi Dũng ạ, có lẽ sắp đến rồi đó, Tôi nói với người bạn cùng đi khi nhìn 


thấy tấm biển xanh ghi phố Đội Nhân, đi thêm một đoạn, qua ánh đèn đường nghiêng 


ngả Yến đã đứng bên lề đường đón chúng tôi, vừa kịp thốt lên Yến hả...Yến tươi cười 


mời  chúng tôi vào nhà. Căn nhà 4 tầng nhỏ xinh được thiết kế khá gọn, nằm trong 


khu tập thể của con phố mang tên Đội Nhân, ngồi ở ghế sopha vừa pha nước Yến tươi


cười nói :

- Mình tưởng các bạn không tìm được đến nhà mình.

Đến lúc này tôi mới đủ thời gian để nhìn kỹ lại bạn tôi, dù đã ở cái tuổi quá thì con gái 


nhưng bạn tôi vẫn còn những nét tươi trẻ của thời sinh viên, khoé mắt của bạn vẫn bừng 


lên niềm vui, niềm phấn khởi khi bạn bè đã lâu rồi mới được gặp lại. Anh Cương, chồng 


Yến khoẻ và khá nhanh nhẹn, vừa đưa chén nước về phía chúng tôi vừa nở nụ mãn 


nguyện kể về những tác phẩm hội hoạ mà anh vừa hoàn thành theo đơn đặt hàng, anh 


còn nhắc đi nhắc lại câu chuyện công việc người hoạ sỹ không khác gì người đi câu, có


những khi câu mãi mà  chẳng được con “cá” nào, nhưng cũng có khi gặp được khách, 


một bức hoạ hoàn thành cũng đủ cho cô con gái út trang trải chuyện học hành, Anh còn 


vui kể nhiều về những tác phẩm xuất sẵc của anh được đăng đàn trên các tạp chí nghệ


thuật ... Câu chuyện đang đi vào hồi sôi nổi, Cháu Nga, cô con gái út của bạn tôi từ trên


gác đi xuống lễ phép chào khách :

 - Cháu chào các chú.

Tôi ngoái ra nhìn và nói lại với vợ chồng Yến :

- Cháu Nga không khác mấy bức ảnh mà Yến đã tải trên facebook, nhìn bên ngoài cháu


còn nổi trội hơn trong ảnh Yến ạ.

Bạn tôi cười tươi pha chút tự hào :

- Cháu nó đang học đại học, chắc cháu có bạn học cùng đến chơi...

Ngoài kia thành phố đã  rực rỡ ánh đèn, cơn gió chiều đông bất chợt ào thổi, chíếc đèn 


chiếu sáng của khu tập thể lắc lư, ánh đèn vàng lúc nghiêng trái, lúc ngả sang phải như


muốn níu kéo câu chuyện của chúng tôi dài mãi không thôi ...

Thôi chúng mình xin phép nhé, chúng tôi nói lời tạm biệt vợ chồng Yến, tôi đi cạnh anh 


Cương giọng sôi nổi : 


- Yến này, mình và anh Cương nói chuyện tâm đắc nhỉ, hai anh em tôi mà hàn huyên thì


câu chuyện cứ trải dài bất tận...

Anh Cương bắt tay tạm biệt chúng tôi và nói : 

- Khi nào có dịp anh em mình lại hàn huyên nhé Khoa,

Tiếng xe máy nổ đều đều, ngôi nhà của bạn tôi lùi lại phía sau, chúng tôi hòa mình vào 


dòng người đang hối hả ngược xuôi trên những nẻo đường của Hà thành, làn gió chiều 


đông thấm lạnh, nhưng tôi vẫn thấy ấm lòng về dư âm cuộc gặp gỡ chiều cuối năm ăm ắp kỷ


 niệm. 





Hà Nội - Hải Phòng một chiều đông 


 Văn Khoa


Thứ Năm, 26 tháng 7, 2012

GIAO MÙA



Mùa thu vàng

Tạm biệt nhé những tiếng ve
Tạm biệt nhé những trưa hè nắng oi
Hàng phượng vĩ cũng bồi hồi
Chùm hoa thắm đỏ, đã rời đi đâu ?



Trời xanh biếc, ở trên đầu
Gió lay nhè nhẹ, hàng cau uốn mình
Một đàn chiền chiện nhỏ xinh
Liệng bay, nhào lộn, trên tầng trời cao.



Mùa hè ơi, ở nơi nào ?
Mà mùa thu đến, xôn xao mặt hồ
Liễu buồn, nên lá lưa thưa
Lá bàng tím rụng, tiễn mùa hè qua.



Mênh mang trời, đất chan hòa
Đã nghe chim hót khúc ca giao mùa.



Hẹn gặp lại những tiếng ve
Hẹn gặp lại những trưa hè nắng oi
Hàng cây phượng vĩ rợp trời
Năm sau hoa thắm đỏ mời hè sang.



Những ngày đầu thu 2012

Văn Khoa


Thứ Hai, 23 tháng 7, 2012

AN SƠN QUÊ EM


Ảnh minh họa
Em quê ở an sơn
Mảnh đất kiên cường phía xa thành phố
Dòng kinh thầy đắp bối xứ sở
Lên những miền quê mến yêu.

Bên kia là kinh môn
Chuyến đò ngang nối đôi bờ thân thiết
Dòng phù xa vẫn tháng năm mải miết
Cho những mùa vàng bội thu.

Quê hương em những dãy núi xa mờ
Rặng phi lao rì rào bốn mùa vẫn hát
Sáo diều vi vu cuối chiều hè nắng nhạt
Thêm yêu mảnh đất quê mình.

Dù chưa đến được quê em
Nhưng thầm nghĩ một lần anh sẽ đến
An ngoại trại sơn những cái tên trìu mến
Tên đất tên làng sâu nặng thiết tha.

Đất nước đi lên an sơn chẳng còn xa
Bên ấy, bên này chỉ là khoảng cách
Xưa quê mình anh hùng trong đánh giặc
Nay gắng dựng xây nước mạnh dân giàu...

Dù ai đi xa xa tận nơi đâu !
Vẫn nhớ về an sơn đang đổi mới
Những cánh đồng phì nhiêu màu xanh lúa mới
Tiếng à ơi lời ru trẻ ngọt lành.

An Sơn mình xanh một màu xanh
Hòa muôn sắc thắm hồng cùng phượng vĩ
Người dân quê tôi tháng năm bền bỉ
Dựng xây quê hương mãi mãi đẹp giàu.
An Sơn quê em nghĩa nặng tình sâu...


Văn Khoa

Thứ Bảy, 14 tháng 7, 2012

MỘT LẦN VỀ THĂM MẸ

Ảnh minh họa


Xa nhà đã lâu, tôi chưa có dịp về quê thăm Mẹ, Mẹ tôi năm nay đã 86 tuổi, Cụ ở nhà cạnh nhà Anh trai tôi. Từ ngày Thầy tôi mất, Mẹ tôi vẫn vậy, quanh quẩn một mình, tự mình đi chợ mua bán, tự nấu ăn, giặt giũ...tính tự lập của Mẹ tôi từ ngày còn trẻ đến bây giờ vẫn không đổi.
    Chiếc xe khách Hải Âu từ từ vào bến đỗ Nam Định rồi dừng hẳn, tôi là người sau cùng lấy ba lô hành lý và bước xuống xe, kia rồi chiếc xe buýt số 2 chạy tuyến Tân Đệ - Quất Lâm - Ngô Đồng đang đi tới, tôi lên xe ngồi vào ghế sau bác tài, xe tiếp tục chuyển bánh, người tôi thi thoảng nghiêng đi vì bác tài cua gấp, tôi suy nghĩ mung lung, hình dung nghĩ đến lúc gặp Mẹ tôi ở nhà, không biết giờ này Mẹ tôi đang làm gì nhỉ... đang miên man trong đầu, bỗng xịch, một con chó chạy qua đường, may bác tài đã nhanh chân đạp phanh gấp, chiếc xe gần như đứng lại, con chó thoát nạn, cắm đầu chạy một mạch khuất vào lùm cây rậm rạp bên đường, bác tài à lên một tiếng rồi buông câu nói rất vu vơ : - Xe chạy đến nơi rồi mà vẫn cắm đầu chạy qua, đúng là ... chưa kịp hết câu, phụ xe đã lên tiếng nhắc hành khách,
     - Ai xuống cầu Khâm thì chuẩn bị ra cửa trước nhé, tôi đứng dậy di chuyển ra phía cửa, xì... , cửa xe mở ra, tôi bước xuống sát mé đường, chiếc xe buýt tiếp tục hành trình. Lúc này tôi mới nhìn xung quanh, cạnh con đường nhựa trải APPHAN còn mới là những căn nhà mặt đường vừa được chủ nhân chỉnh trang, nước sơn còn tươi mới, biển quảng cáo nhiều màu sắc bắt mắt la liệt: "GA  - Thuận Hiền", "ANH HOÀNG nhận sửa chữa Điện và Đồ điện dân dụng" , "Đại Lý Ống Nhựa Tiền Phong"... cả khu ngã tư đường trước đây đìu hiu, vắng vẻ là thế, nay nhộn nhịp với các của hàng, cửa hiệu mọc lên san sát. Vai đeo ba lô tay xách túi tôi rảo bước theo triền đê quai về nhà,  đi được một đoạn, nhận ra lối rẽ xuống nhà mình, cái dốc trơn trượt ngày nào nay đã được trải lớp bê tông đủ lối đi cho mấy nhà trong cùng ngõ.
     - Ơ Anh Khoát đã về đấy à.
Chả hiểu Mẹ tôi đã ra ngoài cổng nhìn lên con đường dẫn vào nhà lúc nào,
     - Vâng, con vừa xuống xe buýt ở ngã tư rồi đi bộ về đây, Bà vẫn khỏe chứ bà.
     - Anh Đạt, anh hôm nay không phải lên trường, Chị với các cháu có khỏe không anh.
     - Chú và Bà cứ vào nhà đi đã, cất balo, rồi hỏi chuyện ...
Bác Đạt là anh trai đầu, đến tôi, rồi sau tôi là hai cô Em gái, Anh là giáo viên tiểu học, năm nay cũng gần đủ tuổi nghỉ hưu, bác ấy hơi gầy, chiếc kính lão đeo trễ xuống.
     - Chị và các cháu khỏe cả, vừa rồi nhân dịp ngày thống nhất 30  tháng 4 các cháu cũng về đây xum họp cả, vui lắm chú à... anh tôi hồ hởi nói.
Mẹ tôi đỡ ba lô đặt xuống ghế rồi nói với tôi :
     - Anh ở Hải phòng lâu lâu mới về thăm nhà, Anh đặt quà lên bàn thờ thắp cho các cụ thẻ hương.
Tôi làm theo lời Mẹ tôi dặn, xong tôi ra bể rửa mặt, Mẹ tôi đã để chiếc thau đồng đầy nước, khăn mặt còn mới tự khi nào.      
     - Nước mưa đấy, anh cứ rửa cho mát, bể nhà mình mới hứng nước tràn cả rồi...
Mẹ tôi cho xây bể hứng nước mưa vài năm nay, nên nước mưa lúc nào cũng sẵn.
    - Ở ngoài đó Mẹ con nhà nó thế nào ?, thằng Dũng , con Hà học hành ra sao ?, công việc của ... không để Mẹ tôi nói hết câu tôi đã đỡ lời ngay, ấy tính tôi vẫn vậy,
     - Vâng nhà con và các cháu vẫn khỏe, Cháu Dũng đang chuẩn bị thi học kỳ, để bước vào năm học thứ năm, trường của cháu học những năm năm đấy bà ạ. Cháu Hà đã thi học kỳ xong,  chiều qua sang trường chuẩn bị cho sinh hoạt thanh niên gì đó... còn con cơ quan đang xem xét đơn đề nghị xin về hưu trước tuổi, xem chừng cũng ổn thôi Bà ạ.
     - Anh là hay chủ quan lắm, phải bám sát vào, thời buổi khó khăn, làm sao được nghỉ hưu đi, xong rồi anh xin cơ quan làm tiếp, tháng lấy vài triệu, vậy là cũng tạm đủ cho các con học hành, với lại... Mẹ tôi chợt dừng lại suy nghĩ việc gì đó rồi nói tiếp , à anh về nói với thằng Dũng rằng năm trước hai anh em nó về đây thăm tôi rồi, giờ thi cử xong, khi nào bố trí được thì cứ đi tàu về đây thăm tôi nhé, Mẹ tôi cứ dặn đi dặn lại giọng chắc nịch và rõ ràng ...
     Thoát cái, ba ngày ở quê đã trôi qua, sáng nay Mẹ tôi dậy sớm hơn mọi ngày, có lẽ ở tuổi như Mẹ tôi chắc ngủ không được nhiều, khi tôi còn nằm trên giường Mẹ tôi đã hỏi : Khi nào thì anh đi ?, - Dạ, khoảng 1h30 chiều bà ạ, ừ hôm nay ăn cơm sớm, rồi thu xếp đi kẻo lỡ xe con ạ. Mẹ tôi hơn chục năm nay,  cụ hầu như không đi ra ngoài,  nên cụ vẫn lo nỗi lo lỡ xe như thời xưa.
 Cả bữa cơm Mẹ tôi vừa ăn vừa giục tôi,
     - Anh ăn đi, đừng lo nhà thiếu gạo, bây giờ sướng thật gạo nước cứ tha hồ, gớm chẳng bù cho cái ngày bao cấp, nhà mình chuyên đời thiếu gạo... nhắc tới đây Mẹ tôi tự nhiên dừng lại, đặt bát cơm lên bàn, ngả lưng vào ghế tựa Mẹ tôi thở dài, ngày ấy, các anh thật rõ khổ...
     - Thôi, Bà nhắc đến cái chuyện xưa làm gì, nhìn thùng gạo của bà cứ đầy thế này là chúng con mừng lắm bà ạ ...
Bóng nắng trưa hè đã ngả qua trái cửa, Mẹ tôi nhẩm đoán chắc đã hơn một giờ, Bà gọi tôi dậy rửa mặt cho tỉnh giấc, chuẩn bị hành lý, xem có quên thứ gì, ra đến cửa tôi quay lại nói :
     - Con đi Bà nhé, ở nhà Bà giữ gìn sức khỏe, bố trí được công việc con lại về thăm Bà, ừ anh đi kẻo xe chạy mất, ra đến Hải Phòng anh nhắn tin về nhá...Mẹ tôi dặn.
Bóng Mẹ tôi in trên nền sân liêu siêu, như dáng lưng còng của cụ, bỗng dưng tôi thấy nao nao, trong lòng thầm nghĩ, thời gian nữa mình lại về thăm Mẹ cơ mà. Gió chiều hè lồng lộng, mải bước đi trên triền đê, thi thoảng tôi vẫn ngoái lại nhìn,  mãi cho tới khi bóng Mẹ tôi nhòa đi sau rặng tre xanh cuối làng.


Xóm Hồng Đoàn một chiều hè.
Văn Khoa

Thứ Tư, 11 tháng 7, 2012

CHUYỆN VIẾT Ở BỆNH VIỆN

 
Ảnh minh họa
     Chiếc xe con chở bệnh nhân mang biển số từ thành phố Hải Phòng đỗ xịch trước cổng Bệnh Viện lớn của nghành Bưu điện, trên đường Lê Trọng Tấn, Thắm dìu cậu em trai xuống xe, anh ta có vẻ mệt mỏi, chân nặng nề từng bước một, đầu rối bù, sắc mặt hơi xanh, đôi mắt chậm chạp ngước nhìn xung quanh.
     - Đề nghị người nhà đưa bệnh nhân vào nơi chờ khám và làm thủ tục, tiếng một anh bảo vệ của bệnh viện nhắc nhở. Vội trả tiền và cảm ơn người lái xe, Thắm một bên đeo ba lô, tay xách túi, tay kia đỡ cậu em trai vào sảnh, rồi hớt hải đi vào quầy làm thủ tục.
     - Chị photo chứng minh nhân dân, thẻ bảo hiểm y tế rồi đưa bệnh nhân vào phòng khám nội ở phía cuối dãy tầng một phía phải..., ôi chỉ vậy thôi sao! đơn giản nhỉ, Thắm khẽ reo lên nho nhỏ.
Hoàn bấy giờ đã tỉnh, cậu đưa mắt nhìn lên màn hình tivi treo trên tường trước cửa phòng khám nội. trong dãy tên bệnh nhân có nhu cầu thăm khám thấy hàng chữ màu xanh Trần Văn Hoàn 39 tuổi.
      - Mời bệnh nhân Trần Văn Hoàn  39 tuổi ở Hải Phòng, tiếng nữ nhân viên vang lên trầm ấm đủ nghe từ chiếc loa ở trên trần tầng một, Thắm dìu em đến cửa phòng khám rồi lui trở ra. Ngồi xuống hàng ghế dành cho nơi chờ đợi, lúc này mới nhìn một lượt xung quanh, tầng một phía phải của tòa nhà thật rộng rãi, thoáng mát, bóng cây xanh toả cả vào tận cửa sổ, loáng thoáng một vài bóng áo trắng của nhân viên bệnh viện nhẹ nhàng lướt qua, mùi cồn nhẹ, tiếng máy ỳ ỳ đều đặn, không gian thật tĩnh.
     - Chồng cô bị làm sao, đã khám xong chưa ?, dễ chịu và thỏa mái lắm cô ạ, các bác sỹ ở đây khám kỹ lắm, có thẻ bảo hiểm y tế thì càng tốt, giọng người đàn bà ngồi cạnh bên hơi dồn, đều đều nói với Thắm...
     - Dạ đấy là em trai em bác ạ, nó bị cảm đã mấy ngày nay, nó cứ kêu mệt, chẳng ăn uống gì. Hôm nay Mẹ em bảo đưa nó lên đây khám xem bệnh tình thế nào, chúng em có thẻ bảo hiểm y tế, tất cả đã nộp rồi ..., người đàn bà ngồi xích lại gần Thắm rồi to nhỏ: 
     - Vào đây, bệnh viện này mà cứ được các Bác sỹ Phượng, Bs Hương, Bs Tuấn hay Bs Hà khám cho ... thì thật gặp may đấy, ai đã điều trị ở đây cũng thấy mát lòng, mát dạ, chỉ cần vậy thôi bệnh tình của mình đã khỏi đến sáu mươi phần trăm đây cô ạ. Thắm phấn khởi tự trong lòng và nghĩ thảo nào, ngay từ lúc vào cổng bệnh viện, khi làm thủ tục mình đã thấy nhanh, gọn và đơn giản.
     - Bác sỹ nói em ra gặp chị X nhân viên buồng bệnh để lấy quần áo, chăn màn nhập viện chị ạ. tiếng Hoàn nói yêu yếu trong hơi thở gấp từ trong phòng khám đi ra.
     - ừ chị X kìa, người mặc áo màu ghi đang đẩy chiếc xe có mấy cái phích ở đầu nhà đằng kia kìa, cố đi nhanh để kịp gặp cô ấy ... giọng người đàn bà nãy vang vang. Vâng cám ơn bác, Thắm đứng lên đi nhanh về phía đầu nhà theo hướng chỉ.
     - Đây quần áo, chăn. màn, gối, giờ là 10h30 rồi không kịp báo cơm buổi trưa, chỉ báo được buổi chiều, hai người chịu khó tự túc bữa trưa nhé, à chiều ăn cơm hay cháo để tôi báo. Tiếng chị X  ràng mạch, đúng kiểu nhân viên phục vụ buồng... ôi lại có cả cháo cơ chị, bệnh viện phục vụ chu đáo vậy sao :,
     - Dạ, chị báo cho em xin môt xuất cháo chiều nay chị nhé.
Thắm cùng em trai di chuyển lên khoa nội ở tầng ba của toà nhà bằng  thang máy, đang tần ngần trước cửa phòng số năm, tiếng một phụ nữ mặc áo blu trắng, đầu đội khăn kiểu bệnh viện nở nụ cười thân thiện :
     - Đưa chị xem giấy nào, em vào phòng này, giường số tám em nhé. Bệnh nhân Hoàn 39 tuổi, phòng năm, giường số tám tiếng chị vang ở cuối dãy, thì ra đó là tiếng chị y tá trưởng, tên Hải người đậm, cao vừa phải, nét mặt ưa nhìn, đã hơn mười một giờ mà dáng chị y tá trưởng vẫn tất bật :
     - Mời các bác xuống nhà ăn, ăn cơm trưa nhé, chị Hải ghé vào từng buồng bệnh nhân nhắc.
Đang loay hoay nhét đồ dùng cá nhân vào chiếc tủ inox nhỏ xinh xinh, Hoàn chợt nghe tiếng.
     - Ai là bệnh nhân Hoàn vừa nhập viện sáng nay, quay lại Hoàn nhìn thấy một phụ nữ trạc tuổi chị gái mình, mặc áo blu trắng, đầu đội mũ trắng, chiếc tai nghe lắc lư theo nhịp bước trước ngực, tấm biển đeo treo trên mép túi áo blu ghi nét chữ đậm : Bác sỹ điều trị Hà. ôi em mình lại gặp được bác sỹ tốt rồi, Thắm lâng lâng trong lòng.
     - Người nhà bệnh nhân vui lòng ra ngoài chờ để tôi khám cho bệnh nhân nhé, tiếng vị bác sỹ trẻ vang, gọn, rành rọt.
     - Em thấy trong người thế nào,
     - Em ăn uống thế nào, uh,
     - Em mở mắt nào,
     - Em rộng miệng chút nữa,
    - Em vén áo quay lưng để tôi nghe nào..., tiếng cô bác sỹ đều đều, nhẹ nhàng, như dòng nước mát thấm từng giọt, Thắm đứng ngoài mà chân tay cứ rung lên, sau gần một giờ thăm khám, trong hồ sơ bệnh án của Hoàn đã được ghi nhiều, khá chi tiết, mồ hôi lấm tấm trên trán người bác sỹ trẻ, được rồi cô bác sỹ đứng dậy đi về phía buồng trực vừa đi vừa suy nghĩ, có vẻ đăm chiêu...         
     Tốp bệnh nhân rời nhà ăn khoa nội cứ trầm trồ khen hoài bữa ăn sao mà ngon thế, nhiều thức ăn, mà món nào cũng ngon, có người lại khen anh chàng đầu bếp đứng xúc cơm vừa vui tính lại vừa hiền lành, đẹp trai, tay thoăn thoắt xúc cơm mà miệng luôn nở nụ cười, ăn nói có duyên.
     - Này đĩa cơm mình ăn cũng phải đến 25 ngàn đồng đấy nhỉ, một chị bệnh nhân nhanh nhảu nói,
    - ơ cái nhà chị này không xem trên bảng  tài chính công khai à, có 10 ngàn đồng đấy. thật không thể tin được: khúc cá nục áp chảo, thịt nạc kho khô, miếng trứng tráng to gần nửa bàn tay, lại thêm mấy miếng đậu rim, rau cải luộc, canh cà chua, cơm trắng như vậy sao lại có 10 ngàn đồng, không thể ? chị bênh nhân thắc mắc.
Thắm và cậu em Hoàn vừa ăn xong bữa trưa ở bên ngoài bệnh viện trở về phòng, nghe thấy chuyện ăn uống của bệnh viện Thắm không khỏi bán tín bán nghi, sao lại có bệnh viện như vậy nhỉ ?, phục vụ nhanh gọn, chu đáo, bác sỹ tận tình với người bệnh, ăn uống vừa ngon, rẻ, lại hết mình... mải suy nghĩ Thắm thiếp đi trên chiếc ghế tựa cạnh giường cậu em lúc nào không hay.
     - Bệnh nhân Hoàn mới vào chuẩn bị tiêm thuốc nhé, tiếng cô y tá trong trẻo, vâng tôi đây. Chị Thắm, chị Thắm tỉnh dậy đi em chuẩn bị tiêm thuốc đây Hoàn vừa gọi vừa lay lay vai chị, Thắm vụt tỉnh giấc, ngước mắt nhìn cô y tá trẻ đang đẩy xe thuốc về phía cuối giường của Hoàn có tấm biển đeo trước ngực Y tá Giang. Đo huyết áp, kẹp nhiệt kế xong, Hoàn được y tá Giang tiêm và đưa thuốc uống ngay. Xong cô y tá quay lại dặn, sáng mai anh Hoàn lấy máu xét nghiệm xong hãy ăn sáng nhé. Nói rồi cô đẩy chiếc xe thuốc sang phòng bên...     
     Hôm nay, ngày ra viện của Hoàn, từ sáng sớm Thắm đi tầu hỏa từ Hải Phòng lên Hà Nội đón em.
     - Chị Thắm, Chị Thắm ơi, em đây cơ mà.
Làm thủ tục ra viện xong cầm giấy tờ Hoàn ra quán nước gần bệnh viện chờ chị, nhìn cậu em trai trong bộ bò còn mới, mặt tươi rói, tóc chải mượt, nhanh nhẹn chạy từ trong quán nước ra, Thắm không khỏi ngỡ ngàng pha chút nghẹn ngào chăm chăm nhìn cậu em, mãi Thắm mới nói thành tiếng :
     - Chị em mình về thôi, ở nhà Mẹ mong cậu lắm đó.
Chặng đường dài từ Hà Nội về Hải Phòng, Hoàn không ngớt kể nhiều chuyện vui về những ngày điều trị ở bệnh viện, về những cử chỉ thân thiện, ân cần, nghiêm túc,  của đội ngũ y tá, bác sỹ, chuyện về cách làm việc khá chuyên nghiệp của đội ngũ phục vụ trong bênh viện, chuyện về cách thức tổ chức phục vụ ăn uống cho bệnh nhân... Chị Thắm này, em không thể nói gì vui hơn khi được điều trị ở bệnh viện này, mọi người cứ nói thế này, thế nọ về đội ngũ Y tá, Bác sỹ trong các bệnh viện, nhưng nếu tận mắt chứng kiến những gì đã và đang hiển hiện ở đây thì em chắc mọi ý nghĩ không thiện cảm đó đều trở nên vô nghĩa hết, nói rồi cậu ngả lưng về phía sau nở một nụ cười khoan khoái, Thắm cũng vui lây niềm vui của cậu em.
     Hải phòng chiều nay trời nhiều mây, không khí mát mẻ, vài cây Phượng vĩ lẻ tẻ vội vã nở những chùm hoa cuối mùa đỏ thắm, văng vẳng đâu đây tiếng loa truyền thanh đang phát đi bài hát, ấy là niềm tự hào của người dân thành phố cảng : “ Tháng năm ... rợp trời hoa Phượng đỏ ...”
   

Văn Khoa

Thứ Năm, 7 tháng 6, 2012

CHUYỆN TRONG GIA ĐÌNH

Ảnh minh họa
        
     Giờ thì sóng gió đã qua đi, nhưng còn đó vết thương lòng nhức nhối khôn nguôi mà mọi người trong gia đình ấy còn nhớ mãi.
    Sống ở vùng quê chiêm trũng gần đường quốc lộ, gia đình ấy có năm người bố, mẹ và ba anh em trai. Ông bố đã về với tổ tiên hồi đầu năm ở tuổi bẩy mươi năm, bà mẹ ở tuổi bẩy mươi ba lưng có hơi còng nhưng còn khỏe, cụ vẫn đi chợ, chăm lo đàn lợn gà trong gia đình. Anh lớn năm nay năm mươi đang làm phó phòng ở một cơ quan kinh tế trên tỉnh, người con thứ bốn mươi sáu tuổi, trước đây đã đi bộ đội nhưng chưa hoàn thành nghĩa vụ quân sự nay ở nhà chạy chợ buôn bán lòng vòng, chú út kém anh thứ hai  năm tuổi, hiện đang làm cho một công ty tư nhân ở huyện.
    Từ trước tới nay, cuộc sống thường nhật của họ cứ êm trôi theo thời gian. Chỉ tại cái quốc lộ mở rộng, thế rồi chuyện đền bù cứ làm tình cảnh gia đình họ rối tinh như canh hẹ. Quốc lộ mở rộng đi vào phần đất của gia đình khoảng 200 m2 có lẻ, mức đền bù không dưới 20 triệu đồng m2 tính ra khoản đền bù này cũng ngót ngét hơn 4 tỷ đồng, một khoản tiền rất lớn so với cuộc sống người dân đồng áng. Rắc rối ở chỗ là mảnh đất của gia đình ấy khi còn sống cả bố và mẹ đã đồng ý bằng giấy tờ hẳn hoi chia làm ba khoảnh có diện tích đều nhau để dành cho ba người con, khổ nỗi là chưa khẳng định khoảnh nào là của ai rõ ràng. Đây chính là nguyên nhân sâu xa xẩy ra cuộc cãi vã bất phân thắng bại giữa ba anh em, chính bà mẹ cũng chưa hết băn khoăn !.
     Sáng hôm ấy sau bữa cơm trưa, bà cụ đang lúi húi dưới bếp vần nồi cá kho, uống một hớp nước chè anh cả nói :
    - Hôm nay, có đủ ba anh em, tôi là cả tôi phân định phần đất chia như thế này... chưa nói hết câu câu cậu em út đã chen ngang :
    - Ai cho anh cái quyền phân chia như vậy, tôi không đồng ý.
    - Mày đi hỏi cả làng, cả xã này xem có phải bố mất thì anh cả được quyền phân...
    - Xin lỗi anh đi, không ai được quyền, tôi là út ở với mẹ, tôi muốn nhận ở đâu là quyền của tôi.
    - Ai cho mày cái quyền như vậy, thằng này láo tao vả cho vỡ mồm bây giờ, người anh nóng nảy vung tay ném cái chén nước đang uống dở về phía người em út, nhanh chân người em út lùi lại quay nghiêng sang phía cửa chạy lại sau lưng người anh thứ hai. Choang, chiếc chén va vào phía tường nhà vỡ làm nhiều mảnh văng tung tóe...
     Từ nãy đến giờ người con thứ ngồi nghe chưa lên tiếng anh ta gật gật cái đầu, miệng hét toáng:
   - Anh cả giỏi nhỉ, lại giở thói gì ra đấy... đoạn giơ tay vuốt ngược mái tóc rối bù ra phía sau, hừm giọng:
    - Anh cả như vừa rồi là đi hơi quá đà rồi đấy, việc này anh cả, chú út không được chạm vào..., như tôi đây này, suốt đời bươn chải, đầu tắt mặt tối mà chưa đủ bát cơm đút miệng, tôi phân định thì mới công bằng được, nói rồi anh ta đi xuống bếp:
   - Bà lên để chứng kiến tôi phân xử chia phần đất, bà cụ tuy ngồi dưới bếp nhưng cụ nghe không bỏ sót câu nào ngoài tai:
   - Thôi anh em chúng mày cứ nói chuyện đi, làm sao anh ra anh, em ra em  việc gì cũng phải có lý, có tình như thế mới được các con ạ... giọng bà cụ hơi lạc đi.Cứ vậy, cuộc cãi vã phân xử ngày càng gay gắt, không ai chịu nhường ai ...
     Hồi lâu bà cụ trở lại nhìn ba anh em mặt mày đỏ gay, ai nấy mồ hôi thấm cả ngoài áo cụ nói :
    - Thôi các anh yên lặng cả đi cho tôi nhờ, mọi thứ cứ để đấy tôi lo, các anh không phải bàn cãi gì nữa, hàng xóm láng giềng họ đang cười các anh kia kìa... nói rồi cụ đi luôn.
     Cái dáng lưng còng lại cặm cụi tất tả như mọi ngày. Bà cụ sang nhà ông bác họ xa, bác ấy đã gần tám mươi nhưng ăn ở đức độ được dân làng suy tôn là tiên chỉ của làng. Con chó vện mừng quýnh, ve vẩy cái đuôi, hai chân trước cứ chồm chồm với hai bàn chân bà cụ, nghe tiếng chó mừng khách cụ ông từ trong nhà cất tiềng :
    - Bà Chắt sang nhà đó phải,
   - Vâng, dạ thưa tôi sang bác có chút việc quan trọng đây ... bà cụ lom khom bước lên chái nhà đi vào gian giữa, ông bác đã ngồi ở bàn trà chờ giơ tay chỉ vào hàng ghế đối diện :
    - Bà ngồi đi, đoạn ông cầm bát nước chè xanh cọn bốc khói :
    - Bà xơi nước đi, có chuyện quan trọng gì vậy ? ông bác hỏi dồn, dạ thưa, giọng bà cụ ngập ngừng. Chẳng giấu gì bác, cái chuyện mảnh đất nhà tôi, ông ấy nhà tôi mất sớm nên bây giờ đến nông nỗi này... mấy đứa con tôi... cụ dừng lại hồi lâu rồi nói tiếp :
    - Thưa bác, bác là bề trên, lại giải quyết công việc trong nhà, ngoài làng đâu ra đấy... bác làm ơn nói giùm, việc này tôi nên làm như thế nào ?. Bà cụ nói giọng ngèn ngẹn. Đắn đo một chút ông bác hạ giọng nói để bà cụ đủ nghe, hồi lâu giọng ông sôi nổi lên:
   - Bà cứ thế mà làm, không phải đắn đo gì nữa.
   - Vâng em xin làm theo cách của bác.
     Ở nhà bà cụ, người anh cả chừng thấm mệt sau hồi nóng nảy với các em :
    - Thôi việc này tạm để đấy, thứ bẩy tuần sau tập trung tại đây để nghe mẹ phân xử, giờ ai về nhà nấy.
     Sáng nay, thứ bẩy người anh cả đến sớm hơn mọi người, vừa đạp chân chống xe máy người anh cả đã nói oang oang, hôm nay nữa thôi bà ạ, con bận việc cơ quan lắm, không đỉnh đương được mãi đâu kẻo người ta trừ lương... bà cụ ngắt lời :
    - Anh, em các anh cứ theo giấy này mà làm, không phải cãi vã om xòm như lần trước nữa, thì ra theo lời ông bác họ, bà cụ đem chỗ tiền đất được đền bù phân ra làm năm phần bằng nhau, ba phần của ông cụ, bà cụ và cậu út bà giao cho cậu út đem gửi vào ngân hàng, dùng cho việc chi tiêu hàng ngày, hương khói cho cụ ông và dành cưới vợ cho cậu út. Còn lại mỗi anh nhận một phần.
    Chuyện đền bù đất đai tưởng chừng không thể dứt, nhưng đã được giải quyết đâu vào đấy, ai cũng có phần, ai cũng như nhau, tối đó trong tuần nhang cháy dở thắp cho cụ ông, cụ bà lầm rầm khấn
   : - Ông ơi, ông sống khôn, chết thiêng, ông về phù hộ độ trì cho tôi và các con, mạnh khỏe, sống hòa thuận ông nhé, à quên, ông phù hộ cho thằng út nhanh cưới vợ để tôi có cháu bế, cháu bồng... lời khấn của bà cứ tan dần theo làn khói mỏng lan nhanh lên tận nóc nhà.

Văn Khoa    

Thứ Hai, 4 tháng 6, 2012

CHUYỆN TRÊN ĐƯỜNG

Ảnh minh họa

Đường Phố tấp nập người qua lại, đến ngã tư đèn đỏ tôi dừng chờ , bỗng "rầm" hai chiếc xe máy va vào nhau cách chỗ tôi khoảng chục mét : - ông đi kiểu gì thế, người thanh niên đầu không đội mũ bảo hiểm xông đến chỗ người đàn ông trung tuổi đang lồm cồm bò dậy sau cú va chạm. - Anh đi từ phía đó, lại va vào phía đuôi xe của tôi...Anh lại còn ... vài người đi đường hiếu kỳ dừng lại xem làm con đường ùn lại. Rất may cú va chạm không mạnh vì thế cả hai người chỉ xây xát nhẹ, xe máy cũng chẳng hề gì. - Thôi cậu thanh niên kia sai rồi, vượt đèn đỏ, lại va vào phía sau xe người ta, xin lỗi bác ấy đi, tiếng những người xung quanh  ... có bóng cảnh sát giao thông, người thanh niên kia vội vàng lên xe phóng thẳng. Tôi cùng mấy người túm lại đỡ bác dậy hỏi han, ông ôn tồn nói: - May quá thân già này không hề gì, chiếc xe mượn của con cũng chỉ xây xát nhẹ, thật phúc nhà mình còn lớn quá, tôi xin cảm ơn mọi người nhé. Nói rồi bác lên xe nổ máy đi chầm chậm ...

Thứ Sáu, 1 tháng 6, 2012

Ở QUÁN NƯỚC CHÈ

Ảnh minh họa
     Quán nước chè chát của ông cụ lùi hơi sâu ở góc phố, trên bàn để tủ kính đựng mấy thứ lặt vặt, hộp kẹo, đĩa chuối, vài cái bánh gai... Tôi và vài người nữa đang ngồi uống nước, cốc nước chè chát vàng sánh bốc khói nghi ngút. Đang vui câu chuyện về tình hình thời tiết trong ngày bỗng có tiếng giật giọng :
- Cho cốc nước
ông cụ chủ quán lặng lẽ rót chén nước chè đưa về phía cậu thanh niên:
 - Nước của anh đây. Hớp một ngụm người thanh niên kia hất hàm về phía ông cụ : - Cho xin mồi thuốc lào, nói rồi anh ta với lấy gói thuốc lào còn nguyên treo trên giá vỗ 'bốp' một cái, vê vê rồi nhét vào điếu, bật lửa ga rít sọc sọc.. đoạn anh ta xịt bã ra cạnh chỗ ngồi rồi rít một hơi dài. Chừng vài phút sau, người thanh niên nọ rút tờ giấy bạc hai nghìn đồng quẳng xuống bàn đứng dậy và phóng xe đi thẳng trước sự ngạc nhiên của mọi người.
Lúc sau ông cụ bán nước chè nhẹ nhàng nói như thanh minh : - Mình ngồi bán nước chè ở đây, hàng ngày gặp không ít những người như cậu thanh niên kia.
Tôi đứng dậy ái ngại nhìn cụ như để chia sẻ rồi chào cụ ra về, dọc đường vừa đi tôi vừa nghĩ: ' Tại sao lại hành động như vậy được ?'
Văn Khoa

Thứ Tư, 30 tháng 5, 2012

ĐÔI BẠN


Tình bạn đẹp (ảnh minh họa)

Chúng ta đồng niên
Biết nhau ở thời hiện đại
Những dòng tin, gửi đi và nhắn lại
Mình trở nên thân quen.

Đằng ấy ở thủ đô
Trên đó mùa này chắc mưa nhiều lắm
Đài báo tin ngày mai nóng ẩm
Những trưa hè nồng oi.

Tôi ở nơi đây lồng lộng gió khơi
Sóng ầm ì báo tin mùa biển động
Bãi cát trải dài chan hòa ánh nắng
Biển đồ sơn vẫy gọi, mời chào.

Tình bạn chúng mình thân thiết biết bao
Khi ta hiểu và chắt chiu gìn giữ
Tình cảm con người ấm, nồng hơn ngọn lửa
Biết tiếp nguồn, lửa sáng mãi niềm tin.




Văn Khoa

TRÊN XE BUÝT


                                                                                     
Ảnh minh họa
     Chiếc xe buýt số... chạy tuyến Cổ Nhuế đỗ để đón trả khách, trong số những người lên xe cùng tôi có một cụ già khoảng trên 70 tuổi, trên xe khá đông khách, và đa phần là các cháu sinh viên. Tôi đứng ở phía gần cửa lên xuống, bám vào tay bám nhựa của xe, bỗng có tiếng nữ sinh trẻ ở phía trong  : "Bà ơi chỗ này còn ghế ngồi bà ạ " nói xong người nữ sinh trẻ kia đứng lên giành ghế ngồi của mình cho bà cụ, cụ già lại ghế ngồi rồi nói : "Bà cảm ơn cháu..." .Chiếc xe buýt chuyển bánh tiếp tục hành trình, tôi đứng lúc nghiêng bên trái, lúc nghiêng bên phải theo chiều vòng lượn của chiếc xe và nghĩ : " Một hành động đẹp đáng trân trọng của cuộc sống ... ".
Văn Khoa

Thứ Năm, 17 tháng 5, 2012

LỜI PHÁN QUYẾT THẬT CẢM ĐỘNG

     Trong phòng xử... án , chủ tọa trầm ngâm suy nghĩ trước những cáo buộc của các công tố viên đối với một cụ bà vì tội ăn cắp tài sản. Bà bị buộc phải bồi thường 1 triệu Rupiah. Trong lời bào chữa của mình, bà nói bà ăn cắp vì gia đình quá nghèo, con mắc bệnh nan y, cháu bị suy dinh dưỡng nặng vì đói...Nhưng ông chủ quản lý khu đồi trồng sắn nói bà ta cần phải bị xử tội nghiêm minh như những người khác để làm gương. Thẩm phán thở dài và nói : "Xin lỗi thưa bà..." ông ngừng trong giây lát, ngắm nhìn bà cụ đói khổ... ". Nhưng pháp luật là pháp luật, tôi là người đại diện của pháp luật nên phải xử nghiêm minh. Nay tôi tuyên phạt bà phải bồi thường 1 triệu Rupiah cho chủ đồi sắn. Nếu bà không có tiền bồi thường, bà buộc phải ngồi tù hai năm rưỡi." bà cụ run run, rớm nước mắt, bà đi tù rồi thì con, cháu ở nhà ai chăm lo. Thế rồi ông thẩm phán lại nói tiếp : " Nhưng tôi cũng là người của công lý. Tôi tuyên phạt tất cả những công dân nào có mặt trong phiên tòa này 50.000 Rupiah  vì sống trong thành phố văn minh, giàu có này mà lại để cho một cụ bà ăn cắp vì con, cháu mình bị bệnh tật và đói. Nói xong ông cởi mũ mình ra và đưa cho cô thư ký "Cô hãy đưa mũ này truyền đi khắp phòng và tiền thu được hãy đưa cho bị cáo".
     Cuối cùng, bà cụ nhận được 3,5 triệu Rupiah tiền quyên góp, trong đó có cả 50.000 Rupiah từ các công tố viên buộc tội bà, một số nhà hảo tâm khác còn trả giúp 1 triệu Rupiah tiền bồi thường, bà lão run run vì vui sướng. Thẩm phán gõ búa kết thúc phiên tòa trong niềm hạnh phúc của tất cả mọi người.  

Hoàng Yến (Hà nội) ST

Thứ Hai, 7 tháng 5, 2012

VỀ KINH BẮC XUÂN NAY

Ảnh minh hoạ
Xuân này anh lại về Kinh Bắc
Thấp thoáng tà áo hội Lim
Ứơc hẹn ngày xưa qua câu hát
Rằng người ơi đến hẹn lại lên,

Mùa xuân nay
Anh đã đi tìm
Trong âm vang ngàn xưa
Ông, cha để lại
Áo tứ thân, nón quai thao
Dập dìu bên mái
Đình làng Lim rêu phủ thuở xa vời.

Anh tới nơi
Những bóng người
Con gái, con trai
Tự hào mình quê đất vùng Kinh Bắc
Tiếng hát giao duyên chia tay nhau dìu dặt
Tựa thuyền hẹn về bên bến đợi chờ mong,

Anh vẫn ngóng trông
Và đắm mình trong ngàn câu ca ấy
Dẫu năm tháng trôi qua
Dẫu ngàn năm vẫn vậy
Anh sẽ về Kinh Bắc xuân nay.


Văn Khoa

TRÓT ĐỂ

Anh trót để tình yêu rơi tuột mất
Xin Em đừng tha thứ hay giận hờn
Hoa cỏ vàng cọ chân Anh như nhắc
Một chiều buồn sóng trắng biển Đồ Sơn,


Anh trót để Em ra đi vô cớ
Đến một ngày không thể hiểu vì đâu ?
Em trút bóng dừa xanh vai khép gió
Không bao giờ quay lại mối tình đầu,


Anh trót để ngôi sao bay khỏi cát
Biến sang Em mãi chớp sáng vòm trời
Điều có thể đã trở thành không thể
Biển bạc đầu nông nổi thuở đôi mươi.



Văn Khoa  - ST

Thứ Tư, 2 tháng 5, 2012

HOÀNG HÔN TRÊN ĐẢO CÁT BÀ

Ảnh minh họa
Sóng lăn tăn gọi nắng vàng đùa giỡn
Gió hắt hiu nhởn nhơ mãi lưng đèo
Thuyền ai đó ánh lửa vàng chiều muộn
Ngân xa, ngân xa khúc tình biển ùa theo

*

Màn sương trắng dần buông khắp ngả
Ánh sao chiều nhấp nháy gọi xa khơi
Biển hẹn mai về thuyền đầy ắp cá
Hoàng hôn đã về trên đảo nhỏ xa xôi.


Văn Khoa

Thứ Bảy, 28 tháng 4, 2012

MÙA THU QUÊ EM

Mùa Thu vàng
Anh về đến quê em
Khi mùa thu cũng vừa đến kịp,
Lá bàng sân trường thuở xưa rơi tím
Một thời ấu thơ lứa tuổi học trò,

Đây quê em, những câu hò
Vút vào trời xanh gọi mây gọi gió,
Cánh diều liệng chao chói loà nắng đỏ
Mặt trời chiều đỏ lựng phía trời xa,

Ơi quê em, một khúc dân ca
Nhìn đàn bò đang nhẩn nha gặm cỏ,
Một con thuyền nghiêng mình đi trong gió
Bên kia bờ vang vọng tiếng đò ơi !,

Mùa thu quê em mùa thu em ơi
Cây hồng trước nhà trái nào đã chín,
Anh nắm tay em như mùa xuân bịn rịn
Dậy thơm nồng hương cốm mẹ vừa rang.

Anh sẽ lại về quê em
Khi mùa thu sau cũng vừa đến kịp,
Lá bàng sân trường thuở xưa rơi tím
Một thời ấu thơ lứa tuổi học trò,
Quê hương em xanh ngắt một chiều thu.



Văn Khoa

Thứ Bảy, 21 tháng 4, 2012

HẠ VỀ

                                                
Tiếng ve kêu rộn rã
Tạm biệt mùa xuân qua
Hàng phượng khoe sắc đỏ
Hạ ơi , hạ về chưa

Có một người khách lạ
Ẩn mình dưới hàng cây
Nghĩ suy gì chiếc lá
Mà nghiêng mình bay bay

Hạ về bao kỷ niệm
Tuổi học trò lớn khôn
Bao bạn bè còn nhớ
Những thầy cô mến thương

Mùa hạ ơi mùa hạ
Nỗi lòng tôi xôn xao
Như cây bàng trước lớp
Tím tình yêu thuở nào

Tiếng ve kêu rộn rã
Tạm biệt mùa xuân qua
Hàng phượng khoe sắc đỏ
Hạ ơi hạ về chưa ...



Văn Khoa

Thứ Tư, 18 tháng 4, 2012

TIẾNG CHỔI TRE

Đêm đã về khuya
Ảnh minh họa
Mọi người yên giấc ngủ
Chỉ có tiếng chổi tre
Xạc xào nơi cuối phố,

Tiếng chổi tre chị quét
Xạc xào, xạc, xạc xào
Trăng nghiêng mình khẽ hát
Gió đùa cây lao xao,

Mồ hôi ròng bên má
Chị vẫn nở nụ cười
Bởi đêm nay chị quét
Ngày mai đường thêm vui,

ơn lắm chị lao công
Chiến công tuy thầm lặng
Nhưng tươi sáng tấm lòng
Người hai sương một nắng,

Đêm đã về khuya
Mọi người yên giấc ngủ
Chỉ còn tiếng chổi tre
Xạc xào nơi cuối phố.


Văn Khoa

Thứ Hai, 16 tháng 4, 2012

HẢI PHÒNG THÀNH PHỐ QUÊ HƯƠNG

Hoa Phượng
Ơi Hải Phòng thành phố biển quê hương
Yêu biết mấy những con đường mới mở
Những con tầu
Vượt đại dương
Mênh mông
Ngàn trùng sóng vỗ
Bạch Đằng giang xưa vang vọng đến bây giờ,
           

Anh và em đi trong mùa xuân
Tự hào thay, những con người
Mang sức trẻ làm đẹp thêm thành phố
Những cánh buồm nâu
Lướt sóng ra khơi
Bóng hoà trong sắc đỏ
Biển hẹn mai về một mùa cá bội thu


Cầu Bính vẽ một bức tranh nên thơ
Trời Hải Phòng rực màu phượng nở
Bạn bè khắp năm châu
Đến đây đầy bỡ ngỡ
Về Hải Phòng thành phố biển quê hương
Ơi Hải Phòng thành phố biển yêu thương.



Văn Khoa