![]() |
| Ảnh minh họa |
Quán nước chè chát của ông cụ lùi hơi sâu ở góc phố, trên bàn để tủ kính đựng mấy thứ lặt vặt, hộp kẹo, đĩa chuối, vài cái bánh gai... Tôi và vài người nữa đang ngồi uống nước, cốc nước chè chát vàng sánh bốc khói nghi ngút. Đang vui câu chuyện về tình hình thời tiết trong ngày bỗng có tiếng giật giọng :
- Cho cốc nước
ông cụ chủ quán lặng lẽ rót chén nước chè đưa về phía cậu thanh niên:
- Nước của anh đây. Hớp một ngụm người thanh niên kia hất hàm về phía ông cụ : - Cho xin mồi thuốc lào, nói rồi anh ta với lấy gói thuốc lào còn nguyên treo trên giá vỗ 'bốp' một cái, vê vê rồi nhét vào điếu, bật lửa ga rít sọc sọc.. đoạn anh ta xịt bã ra cạnh chỗ ngồi rồi rít một hơi dài. Chừng vài phút sau, người thanh niên nọ rút tờ giấy bạc hai nghìn đồng quẳng xuống bàn đứng dậy và phóng xe đi thẳng trước sự ngạc nhiên của mọi người.
Lúc sau ông cụ bán nước chè nhẹ nhàng nói như thanh minh : - Mình ngồi bán nước chè ở đây, hàng ngày gặp không ít những người như cậu thanh niên kia.
Tôi đứng dậy ái ngại nhìn cụ như để chia sẻ rồi chào cụ ra về, dọc đường vừa đi tôi vừa nghĩ: ' Tại sao lại hành động như vậy được ?'
Văn Khoa
