Thứ Tư, 23 tháng 9, 2015

MƯA RƠI



Mưa rơi
Hạt mưa rơi tý tách
Chạm vào nỗi nhớ mong
Mưa mưa rơi rả rích
Giữa trời thu mênh mông

Mưa từ đâu mang đến
Mà trắng trong lạ thường
Bao hạt rơi khắp chốn
Toàn hạt nhớ với thương

Em đưa tay hứng trọn
Những hạt mưa vô tư
Mưa tan trong tay mát
Vang vọng mãi lời ru

Em như hạt mưa rơi
Để cuộc đời tươi tốt
Mưa hòa vào trong đất
Cho mầm xanh sinh sôi

Em là cả đời tôi
Suốt một thời bận rộn
Em là hạt mưa rơi
Mát lành trong nắng sớm

Chiều nay trên phố xa
Nhìn mưa rơi rơi mãi
Hỏi mưa ơi có phải
Đâu là hạt em tôi…?



Văn Khoa

Chủ Nhật, 13 tháng 9, 2015

MÙA THU VÀ EM



Thu sang
Thu đã về rồi đó em ơi
Nắng đã trải vàng trên khắp chốn
Tự trong lòng nghe gió thu chợt chớm
Tiết hanh khô se se lạnh cuối hè.
  
Tự khi nào mình chưa nhận ra nhau
Cả tên gọi cũng chưa đánh vần ra nổi
Vì thuở xưa cha mẹ em thường gọi
Rằng tên em là em gái nhỏ quá mà.
  
Thời gian thì dài khoảng cách thì xa
Nên nỗi nhớ cứ lấp đầy khoảng trống
Nó hanh hao săn chắc dần theo nắng
Chẳng có điều gì so sánh nổi đâu em
  
Có những điều mình chưa gọi thành tên
Sao thấy ở trong lòng thương đến vậy
Như ngôi sao giữa trời khuya nhấp nháy
Gửi niềm tin yêu qua chớp sáng nhạt nhòa
  
Ta bên mình mình tỏa sáng bên ta
Như nắng sớm chiếu ngàn tia nắng mới
Nhớ nghe em thời gian trôi chẳng đợi
Như dòng sông con nước chảy bốn mùa
  
Em có nghe văng vẳng tiếng gà trưa
Nhắc chúng mình nhanh về nơi đã hẹn
Những vùng miền địa danh hằng yêu mến
Những khoảng trời mây xanh thẳm thiết tha
  
Ta bên mình và mình ở bên ta
Hai trong một như chuyện xưa mẹ kể
Có hai người yêu thương tha thiết thế
Dưới mái nhà tranh hai trái tim vàng
  
Còn gì vui hơn khi đón tiết thu sang
Em và mùa thu đã hòa trong nắng mới
Sáng thêm mãi chặng đường ta đi tới
Mùa thu và em đang đợi cuối chân trời
  
Niềm vui ngập tràn tỏa sắc khắp muôn nơi…

  

Văn Khoa


Thứ Sáu, 4 tháng 9, 2015

ĐÒ NGANG


     Hình ảnh con đò lẻ loi cắm sào đợi khách qua sông, đã gợi lại trong ký ức mỗi người, về một miền quê nhớ thương day dứt đến nao lòng mỗi khi xa quê. Một chút cảm xúc về những chuyến đò ngang nơi con thuyền đổ bóng, nước trôi lững lờ in đậm màu mây trời…


Ảnh minh họa
Trên dòng sông xưa vắng
Lẻ bóng con đò ngang
Cắm cây sào đứng đợi
Đậu bến đã nhiều năm  

Dòng sông trôi lờ lững
In màu xanh mây trời
Bên kia bờ vang vọng
Cho tôi sang đò ơi !

Thuyền theo tay người lái
Lướt về bên bến mong
Ở hai đầu nỗi nhớ
Biết bao người chờ trông

Con đò đi về mãi
Để sóng xô mạn thuyền
Chạnh nỗi lòng người lái 
Hỏi ai người nhớ quên ?

Nay trở lại bến xưa
Với dòng sông thuở ấy
Hỏi đâu người cầm lái
Vẫn đưa đò sang sông...?

Trên dòng sông xưa vắng
Vẫn chiếc con đò ngang
Cắm cây sào bến đậu
Lẻ loi qua tháng năm…
  

Văn Khoa