Thứ Năm, 31 tháng 12, 2015

CHUẨN BỊ VỀ QUÊ ĐÓN TẾT

Ảnh minh họa
Tản văn

     Cái rét cuối đông không còn quá lạnh nữa, đã có những cơn mưa lất phất, thời tiết đang ấm lên từng  ngày. Ngoài đường phố dòng người tấp nập kẻ mua, người bán ồn ào, đám trẻ con vẻ mặt hớn hở cười nói ríut rít bàn chuyện tết thật náo nhiệt,  bầu trời đang dần hửng sáng sau những ngày đông ảm đạm, đàn én dang đôi cánh chao liệng đón tiết xuân, cành Hải Đường đã hé vài nụ hồng tươi khoe sắc cùng đám Mai vàng, Bích đào nở sớm rung rinh trước gió. Một mùa xuân mới đang về.
     Cả nhà bận rộn với những ba lô, túi xách nào quần áo cho cả nhà về quê đón tết, nào quyển lịch tờ, nào túi quà tết bánh kẹo, cặp bánh chưng đặt sớm, một túi táo ta đến dăm ba ký nữa…ai nấy ra ra vào vào bận rộn, cô vợ tay gấp quần áo miệng luôn hỏi chồng còn thiếu thứ gì không ? Anh chồng thì tay thoăn thoắt gói đồ mắt quan sát mọi thứ gói gém cho chuyến cả nhà về quê đón tết với Ông Bà, chỉ có hai đứa trẻ là vui nhất, chẳng phải làm gì cứ chạy vô chạy ra tung tăng nét mặt hớn hở tươi rói, chúng nghĩ đến lúc về quê được âu yếm trong vòng tay của ông bà và người thân họ hàng,  được vui chơi chạy nhảy cùng đám trẻ cùng lứa…
     Đã hơn mười giời đêm, lũ trẻ đã ngủ ngon lành, thi thoảng trong giấc mơ chúng bật cười khanh khách chắc chúng nghĩ đang vui chơi ở quê chăng ?, anh chồng nói với vợ chuẩn bị đã xong rồi đó em, mình đi nghỉ thôi, mai còn dậy sớm cho các con ăn sáng để cả nhà ra đón xe… Nghe tiếng vợ thở đều đều, người chồng biết cô ấy đã ngủ rồi, bất giác anh chồng nở nụ cười nhẹ trong đêm và nghĩ đến niềm vui khi cả nhà về đến quê … rồi anh chìm vào giấc ngủ khi nào cũng chẳng biết nữa.
     
  

Văn Khoa

Thứ Ba, 15 tháng 12, 2015

THÁNG CHẠP

Ngày 23 tháng chạp ông táo về thiên đình 
Tháng chạp về giữa cái rét run run
Vườn Cúc họa my cũng vừa nở rộ
Hương thoảng thơm người đi xa mãi nhớ
Khi gió đông về cho tím lặng trời mây

Em có nghe trong vi vút chiều nay
Chiếc lá rụng về nguồn yên lặng thế
Để ngày mai ngàn mầm non chợt hé
Sắc xanh tươi đón xuân sớm đang về

Tháng chạp đến mang cái lạnh tái tê
Làn sương mỏng quấn chân em theo bước
Chiếc khăn quàng bay bay trong nắng sớm
Một bóng hình thấp thoáng giữa trời đông

Tháng chạp về lạnh giá giữa hư vô
Mựa nhẹ rắc từng hạt thương hạt nhớ
Người ở xa về lòng thêm bỡ ngỡ
Bởi đông tàn cho xuân sắc tươi hơn

Tháng chạp nơi này suốt mấy mươi năm
Chợ hoa tháng chạp
Tháng “củ mật” như người xưa thường gọi
Tiết cuối đông mà lòng người phấn khởi
Tiễn năm cũ đi để năm mới bắt đầu

Ngày hai mươi ba ông táo về trời
Nhắn đến mọi người dọn nhà sắm sửa
Chuẩn bị thức ăn dưa hành thịt mỡ 
Nồi bánh chưng xanh nhớ câu chuyện vua hùng

Vui lắm thay lũ trẻ chạy khắp thôn
Cười hớn hở khoe nào quần áo mới
Các bà các chị nở nụ cười tươi rói
Tết nguyên đán về mệt nhưng chẳng hề chi
  
Tháng chạp về bao người trước đi xa
Nay về quây quần bên gia đình xum họp
Chờ phút giao thừa sao thấy lòng hội hộp
Như ngày xa xưa bé tý chẳng lo gì…

Tháng chạp đến và tháng chạp lại đi
Như quy luật của bốn mùa luân chuyển
Xuân hạ thu đông đổi thay đi và đến
Để bây giờ in đâm mãi trong tôi
Bao nỗi niềm cùng tháng chạp đầy vơi…

      

Văn Khoa