Hình ảnh con đò lẻ loi cắm sào đợi khách
qua sông, đã gợi lại trong ký ức mỗi người, về một miền quê nhớ thương
day dứt đến nao lòng mỗi khi xa quê. Một chút cảm xúc về những chuyến đò ngang
nơi con thuyền đổ bóng, nước trôi lững lờ in đậm màu mây trời…
Lẻ bóng con đò ngang
Cắm cây sào đứng đợi
Đậu bến đã nhiều năm
Dòng sông trôi lờ lững
In màu xanh mây trời
Bên kia bờ vang vọng
Cho tôi sang đò ơi !
Thuyền theo tay người lái
Lướt về bên bến mong
Ở hai đầu nỗi nhớ
Biết bao người chờ trông
Con đò đi về mãi
Để sóng xô mạn thuyền
Chạnh nỗi lòng người lái
Hỏi ai người nhớ quên ?
Nay trở lại bến xưa
Với dòng sông thuở ấy
Hỏi đâu người cầm lái
Vẫn đưa đò sang sông...?
Trên dòng sông xưa vắng
Vẫn đưa đò sang sông...?
Trên dòng sông xưa vắng
Vẫn chiếc con đò ngang
Cắm cây sào bến đậu
Lẻ loi qua tháng năm…
Văn Khoa
