Thứ Ba, 18 tháng 2, 2014

CHUYỆN NGÀY XƯA


Ảnh minh họa

Ngày xưa ấy bên những rặng Tre xanh
Con đường cát trải dài như vô tận
Hàng phi lao vô tư nghiêng mình uốn lượn
Thả khúc nhạc đồng quê vi vút đến vô cùng.



Đường đến trường mùa rét với : “chân không”
Áo bông sờn vai màu xanh biển thẫm
Chiếc quần “ta lâu” chưa che kín cơn gió lạnh
Đôi tay gầy run rẩy dọc đường xa.



Hai đứa quàng tay lúi ríu xít xoa
Nắm ngô rang giòn tan chia nhau từng hạt
Mái tóc tuổi thơ bay theo cơn gió chiều ngào ngạt
Nhộn nhịp ruộng đồng cánh cò lả mênh mang



Một thời ngày xưa khúc hát mãi ngân vang
Dòng sông quê trôi lững lờ mải miết
Rặng tre xanh uốn mình bên bờ tha thiết
Giữ chặt tuổi thơ sâu nặng với bao người

Ngày xưa ơi! xin dừng lại chút thôi ?
Để ai đi xa chưa kịp về chốn cũ ...
Nhớ bóng Mẹ một thời ngồi bên bếp lửa
Tiếng à ơi, lời của Mẹ ngọt lành ...





Văn Khoa    

Thứ Năm, 6 tháng 2, 2014

KHOẢNH KHẮC CỦA CAFE

Ảnh minh họa
Câu chuyện cuối tuần
                       

     Chúng ta đã dành bao nhiêu thời gian của đời mình ngồi trong quán cà phê với một ai đó để lắng nghe, để trải lòng hay để… lặng yên. Để nhìn nhau hoặc nhìn những chiếc thìa cứ lanh canh khuấy đều trong ly cafe đang tỏa hơi nghi nghút. Có những người cho ta cảm giác chỉ cần ngồi cạnh trong một chiều nhạt nắng đã là đủ. Những khoảnh khắc lặng thinh và bình yên ấy, tôi chỉ muốn cái đồng hồ của mình dừng lại... và vậy là thời gian sẽ chẳng còn trôi đi được nữa... Nhưng ! bạn thấy đấy thời gian không thể ngừng trôi theo chiếc đồng hồ của mình... mà thời gian vẫn trôi, vẫn cứ mãi trôi. 
     Tôi cứ muốn mình dừng lại trong một giây, một phút, một khoảng khắc để rồi nhận ra... thời gian là một thứ tôi mãi mãi chẳng bao giờ có thể níu kéo được. Vậy nên thay vì ra sức kéo lùi thời gian, tôi chọn cách ra sức để ghi nhớ. Nhớ chi tiết, nhớ từng cảm xúc, nhớ mỗi rung động khẽ khàng... Nhó thật kỹ, thật sâu trong tâm trí mình !. Khoảnh khắc đó rồi sẽ trở nên bất tận trong trái tim mình...
     Nỗi nhớ vẫn ở đó ngay cả khi ta ngồi cạnh nhau, mắt chạm mắt mà thương nhớ cứ dài ra mênh mang. Nỗi nhớ ấy được khuấy vào cafe và len lỏi vào mọi ngóc nghách của tâm hồn mình. Cafe có vị đặc trưng của nỗi nhớ, ngọt ngào, đắng nồng, dịu thơm và quyến rũ. Khiến người ta phấn chấn và ngất ngây. Cafe thì bán trong tiệm, còn nỗi nhớ sẽ bán ở đâu ?
     Ngày nào tôi còn uống cafe, thì nỗi nhớ còn đủ nhiều để mãi vấn vương  ...

Kim Thanh (Hải Phòng sưu tầm)

Thứ Hai, 3 tháng 2, 2014

CẢM XÚC MÙA XUÂN

Sắc xuân


     Một mùa xuân mới đã về, xuân Giáp Ngọ năm mà dân gian thường chúc nhau trong những ngày đầu năm ” Mã đáo thành công ”.
Năm nay thời tiết cũng nhiều khác lạ so với nhiều năm trước, buổi sáng và buổi chiều tối trời se se lạnh, trưa đến nắng bừng, từng tia nắng chiếu rọi soi rõ từng ngóc ngách mà “Nàng Xuân” cứ theo đó mà trải tận đến vô cùng.
     Xuân nay tuy còn nhiều điều khiêm tốn, nhưng cuộc sống của nhân gian vẫn bừng lên khí thế mùa xuân của dân tộc việt mấy ngàn năm, từng đó cũng nói lên ngày tết cổ truyền của dân tộc này bền vững theo suốt chiều dài trường tốn của dân tộc, sẽ làm nản lòng những ai đó đang từng có mong muốn ép tết cổ truyền vào với tết dương lịch vốn là ngày tết của phương tây.
     Xuân nay với bao đổi thay không ngừng của đất nước, dù rằng cuộc sống của nhân dân ta vẫn còn khoảng cách với bè bạn xa gần, nhưng cả dân tộc vẫn tưng bừng khí thế nhìn về tương lai của nước nhà với niền tin mãnh liệt rằng đất việt mình phải vươn lên, hùng cường sánh vai với bè bạn khắp năm châu, người dân việt mình cũng phải vươn mình hòa cùng nhịp sống văn minh, hiện đại cùng các dân tộc trên toàn thế giới.
   Mùa xuân là mùa khởi đầu cho một năm mới, những điều tốt đẹp của mùa xuân nay hứa hẹn một năm yên vui và phấn chấn, cả dân tộc, cả đất nước bắt tay vào công cuộc xây dựng nước việt mình thêm đẹp, thêm tươi.



Văn Khoa