Thứ Tư, 30 tháng 5, 2012

ĐÔI BẠN


Tình bạn đẹp (ảnh minh họa)

Chúng ta đồng niên
Biết nhau ở thời hiện đại
Những dòng tin, gửi đi và nhắn lại
Mình trở nên thân quen.

Đằng ấy ở thủ đô
Trên đó mùa này chắc mưa nhiều lắm
Đài báo tin ngày mai nóng ẩm
Những trưa hè nồng oi.

Tôi ở nơi đây lồng lộng gió khơi
Sóng ầm ì báo tin mùa biển động
Bãi cát trải dài chan hòa ánh nắng
Biển đồ sơn vẫy gọi, mời chào.

Tình bạn chúng mình thân thiết biết bao
Khi ta hiểu và chắt chiu gìn giữ
Tình cảm con người ấm, nồng hơn ngọn lửa
Biết tiếp nguồn, lửa sáng mãi niềm tin.




Văn Khoa

TRÊN XE BUÝT


                                                                                     
Ảnh minh họa
     Chiếc xe buýt số... chạy tuyến Cổ Nhuế đỗ để đón trả khách, trong số những người lên xe cùng tôi có một cụ già khoảng trên 70 tuổi, trên xe khá đông khách, và đa phần là các cháu sinh viên. Tôi đứng ở phía gần cửa lên xuống, bám vào tay bám nhựa của xe, bỗng có tiếng nữ sinh trẻ ở phía trong  : "Bà ơi chỗ này còn ghế ngồi bà ạ " nói xong người nữ sinh trẻ kia đứng lên giành ghế ngồi của mình cho bà cụ, cụ già lại ghế ngồi rồi nói : "Bà cảm ơn cháu..." .Chiếc xe buýt chuyển bánh tiếp tục hành trình, tôi đứng lúc nghiêng bên trái, lúc nghiêng bên phải theo chiều vòng lượn của chiếc xe và nghĩ : " Một hành động đẹp đáng trân trọng của cuộc sống ... ".
Văn Khoa

Thứ Năm, 17 tháng 5, 2012

LỜI PHÁN QUYẾT THẬT CẢM ĐỘNG

     Trong phòng xử... án , chủ tọa trầm ngâm suy nghĩ trước những cáo buộc của các công tố viên đối với một cụ bà vì tội ăn cắp tài sản. Bà bị buộc phải bồi thường 1 triệu Rupiah. Trong lời bào chữa của mình, bà nói bà ăn cắp vì gia đình quá nghèo, con mắc bệnh nan y, cháu bị suy dinh dưỡng nặng vì đói...Nhưng ông chủ quản lý khu đồi trồng sắn nói bà ta cần phải bị xử tội nghiêm minh như những người khác để làm gương. Thẩm phán thở dài và nói : "Xin lỗi thưa bà..." ông ngừng trong giây lát, ngắm nhìn bà cụ đói khổ... ". Nhưng pháp luật là pháp luật, tôi là người đại diện của pháp luật nên phải xử nghiêm minh. Nay tôi tuyên phạt bà phải bồi thường 1 triệu Rupiah cho chủ đồi sắn. Nếu bà không có tiền bồi thường, bà buộc phải ngồi tù hai năm rưỡi." bà cụ run run, rớm nước mắt, bà đi tù rồi thì con, cháu ở nhà ai chăm lo. Thế rồi ông thẩm phán lại nói tiếp : " Nhưng tôi cũng là người của công lý. Tôi tuyên phạt tất cả những công dân nào có mặt trong phiên tòa này 50.000 Rupiah  vì sống trong thành phố văn minh, giàu có này mà lại để cho một cụ bà ăn cắp vì con, cháu mình bị bệnh tật và đói. Nói xong ông cởi mũ mình ra và đưa cho cô thư ký "Cô hãy đưa mũ này truyền đi khắp phòng và tiền thu được hãy đưa cho bị cáo".
     Cuối cùng, bà cụ nhận được 3,5 triệu Rupiah tiền quyên góp, trong đó có cả 50.000 Rupiah từ các công tố viên buộc tội bà, một số nhà hảo tâm khác còn trả giúp 1 triệu Rupiah tiền bồi thường, bà lão run run vì vui sướng. Thẩm phán gõ búa kết thúc phiên tòa trong niềm hạnh phúc của tất cả mọi người.  

Hoàng Yến (Hà nội) ST

Thứ Hai, 7 tháng 5, 2012

VỀ KINH BẮC XUÂN NAY

Ảnh minh hoạ
Xuân này anh lại về Kinh Bắc
Thấp thoáng tà áo hội Lim
Ứơc hẹn ngày xưa qua câu hát
Rằng người ơi đến hẹn lại lên,

Mùa xuân nay
Anh đã đi tìm
Trong âm vang ngàn xưa
Ông, cha để lại
Áo tứ thân, nón quai thao
Dập dìu bên mái
Đình làng Lim rêu phủ thuở xa vời.

Anh tới nơi
Những bóng người
Con gái, con trai
Tự hào mình quê đất vùng Kinh Bắc
Tiếng hát giao duyên chia tay nhau dìu dặt
Tựa thuyền hẹn về bên bến đợi chờ mong,

Anh vẫn ngóng trông
Và đắm mình trong ngàn câu ca ấy
Dẫu năm tháng trôi qua
Dẫu ngàn năm vẫn vậy
Anh sẽ về Kinh Bắc xuân nay.


Văn Khoa

TRÓT ĐỂ

Anh trót để tình yêu rơi tuột mất
Xin Em đừng tha thứ hay giận hờn
Hoa cỏ vàng cọ chân Anh như nhắc
Một chiều buồn sóng trắng biển Đồ Sơn,


Anh trót để Em ra đi vô cớ
Đến một ngày không thể hiểu vì đâu ?
Em trút bóng dừa xanh vai khép gió
Không bao giờ quay lại mối tình đầu,


Anh trót để ngôi sao bay khỏi cát
Biến sang Em mãi chớp sáng vòm trời
Điều có thể đã trở thành không thể
Biển bạc đầu nông nổi thuở đôi mươi.



Văn Khoa  - ST

Thứ Tư, 2 tháng 5, 2012

HOÀNG HÔN TRÊN ĐẢO CÁT BÀ

Ảnh minh họa
Sóng lăn tăn gọi nắng vàng đùa giỡn
Gió hắt hiu nhởn nhơ mãi lưng đèo
Thuyền ai đó ánh lửa vàng chiều muộn
Ngân xa, ngân xa khúc tình biển ùa theo

*

Màn sương trắng dần buông khắp ngả
Ánh sao chiều nhấp nháy gọi xa khơi
Biển hẹn mai về thuyền đầy ắp cá
Hoàng hôn đã về trên đảo nhỏ xa xôi.


Văn Khoa