![]() |
| Ảnh minh họa |
Mảnh đất kiên cường phía xa thành phố
Dòng kinh thầy đắp bối xứ sở
Lên những miền quê mến yêu.
Bên kia là kinh môn
Chuyến đò ngang nối đôi bờ thân thiết
Dòng phù xa vẫn tháng năm mải miết
Cho những mùa vàng bội thu.
Quê hương em những dãy núi xa mờ
Rặng phi lao rì rào bốn mùa vẫn hát
Sáo diều vi vu cuối chiều hè nắng nhạt
Thêm yêu mảnh đất quê mình.
Dù chưa đến được quê em
Nhưng thầm nghĩ một lần anh sẽ đến
An ngoại trại sơn những cái tên trìu mến
Tên đất tên làng sâu nặng thiết tha.
Đất nước đi lên an sơn chẳng còn xa
Bên ấy, bên này chỉ là khoảng cách
Xưa quê mình anh hùng trong đánh giặc
Nay gắng dựng xây nước mạnh dân giàu...
Dù ai đi xa xa tận nơi đâu !
Vẫn nhớ về an sơn đang đổi mới
Những cánh đồng phì nhiêu màu xanh lúa mới
Tiếng à ơi lời ru trẻ ngọt lành.
An Sơn mình xanh một màu xanh
Hòa muôn sắc thắm hồng cùng phượng vĩ
Người dân quê tôi tháng năm bền bỉ
Dựng xây quê hương mãi mãi đẹp giàu.
An Sơn quê em nghĩa nặng tình sâu...
Văn Khoa
