Thứ Năm, 26 tháng 7, 2012

GIAO MÙA



Mùa thu vàng

Tạm biệt nhé những tiếng ve
Tạm biệt nhé những trưa hè nắng oi
Hàng phượng vĩ cũng bồi hồi
Chùm hoa thắm đỏ, đã rời đi đâu ?



Trời xanh biếc, ở trên đầu
Gió lay nhè nhẹ, hàng cau uốn mình
Một đàn chiền chiện nhỏ xinh
Liệng bay, nhào lộn, trên tầng trời cao.



Mùa hè ơi, ở nơi nào ?
Mà mùa thu đến, xôn xao mặt hồ
Liễu buồn, nên lá lưa thưa
Lá bàng tím rụng, tiễn mùa hè qua.



Mênh mang trời, đất chan hòa
Đã nghe chim hót khúc ca giao mùa.



Hẹn gặp lại những tiếng ve
Hẹn gặp lại những trưa hè nắng oi
Hàng cây phượng vĩ rợp trời
Năm sau hoa thắm đỏ mời hè sang.



Những ngày đầu thu 2012

Văn Khoa


Thứ Hai, 23 tháng 7, 2012

AN SƠN QUÊ EM


Ảnh minh họa
Em quê ở an sơn
Mảnh đất kiên cường phía xa thành phố
Dòng kinh thầy đắp bối xứ sở
Lên những miền quê mến yêu.

Bên kia là kinh môn
Chuyến đò ngang nối đôi bờ thân thiết
Dòng phù xa vẫn tháng năm mải miết
Cho những mùa vàng bội thu.

Quê hương em những dãy núi xa mờ
Rặng phi lao rì rào bốn mùa vẫn hát
Sáo diều vi vu cuối chiều hè nắng nhạt
Thêm yêu mảnh đất quê mình.

Dù chưa đến được quê em
Nhưng thầm nghĩ một lần anh sẽ đến
An ngoại trại sơn những cái tên trìu mến
Tên đất tên làng sâu nặng thiết tha.

Đất nước đi lên an sơn chẳng còn xa
Bên ấy, bên này chỉ là khoảng cách
Xưa quê mình anh hùng trong đánh giặc
Nay gắng dựng xây nước mạnh dân giàu...

Dù ai đi xa xa tận nơi đâu !
Vẫn nhớ về an sơn đang đổi mới
Những cánh đồng phì nhiêu màu xanh lúa mới
Tiếng à ơi lời ru trẻ ngọt lành.

An Sơn mình xanh một màu xanh
Hòa muôn sắc thắm hồng cùng phượng vĩ
Người dân quê tôi tháng năm bền bỉ
Dựng xây quê hương mãi mãi đẹp giàu.
An Sơn quê em nghĩa nặng tình sâu...


Văn Khoa

Thứ Bảy, 14 tháng 7, 2012

MỘT LẦN VỀ THĂM MẸ

Ảnh minh họa


Xa nhà đã lâu, tôi chưa có dịp về quê thăm Mẹ, Mẹ tôi năm nay đã 86 tuổi, Cụ ở nhà cạnh nhà Anh trai tôi. Từ ngày Thầy tôi mất, Mẹ tôi vẫn vậy, quanh quẩn một mình, tự mình đi chợ mua bán, tự nấu ăn, giặt giũ...tính tự lập của Mẹ tôi từ ngày còn trẻ đến bây giờ vẫn không đổi.
    Chiếc xe khách Hải Âu từ từ vào bến đỗ Nam Định rồi dừng hẳn, tôi là người sau cùng lấy ba lô hành lý và bước xuống xe, kia rồi chiếc xe buýt số 2 chạy tuyến Tân Đệ - Quất Lâm - Ngô Đồng đang đi tới, tôi lên xe ngồi vào ghế sau bác tài, xe tiếp tục chuyển bánh, người tôi thi thoảng nghiêng đi vì bác tài cua gấp, tôi suy nghĩ mung lung, hình dung nghĩ đến lúc gặp Mẹ tôi ở nhà, không biết giờ này Mẹ tôi đang làm gì nhỉ... đang miên man trong đầu, bỗng xịch, một con chó chạy qua đường, may bác tài đã nhanh chân đạp phanh gấp, chiếc xe gần như đứng lại, con chó thoát nạn, cắm đầu chạy một mạch khuất vào lùm cây rậm rạp bên đường, bác tài à lên một tiếng rồi buông câu nói rất vu vơ : - Xe chạy đến nơi rồi mà vẫn cắm đầu chạy qua, đúng là ... chưa kịp hết câu, phụ xe đã lên tiếng nhắc hành khách,
     - Ai xuống cầu Khâm thì chuẩn bị ra cửa trước nhé, tôi đứng dậy di chuyển ra phía cửa, xì... , cửa xe mở ra, tôi bước xuống sát mé đường, chiếc xe buýt tiếp tục hành trình. Lúc này tôi mới nhìn xung quanh, cạnh con đường nhựa trải APPHAN còn mới là những căn nhà mặt đường vừa được chủ nhân chỉnh trang, nước sơn còn tươi mới, biển quảng cáo nhiều màu sắc bắt mắt la liệt: "GA  - Thuận Hiền", "ANH HOÀNG nhận sửa chữa Điện và Đồ điện dân dụng" , "Đại Lý Ống Nhựa Tiền Phong"... cả khu ngã tư đường trước đây đìu hiu, vắng vẻ là thế, nay nhộn nhịp với các của hàng, cửa hiệu mọc lên san sát. Vai đeo ba lô tay xách túi tôi rảo bước theo triền đê quai về nhà,  đi được một đoạn, nhận ra lối rẽ xuống nhà mình, cái dốc trơn trượt ngày nào nay đã được trải lớp bê tông đủ lối đi cho mấy nhà trong cùng ngõ.
     - Ơ Anh Khoát đã về đấy à.
Chả hiểu Mẹ tôi đã ra ngoài cổng nhìn lên con đường dẫn vào nhà lúc nào,
     - Vâng, con vừa xuống xe buýt ở ngã tư rồi đi bộ về đây, Bà vẫn khỏe chứ bà.
     - Anh Đạt, anh hôm nay không phải lên trường, Chị với các cháu có khỏe không anh.
     - Chú và Bà cứ vào nhà đi đã, cất balo, rồi hỏi chuyện ...
Bác Đạt là anh trai đầu, đến tôi, rồi sau tôi là hai cô Em gái, Anh là giáo viên tiểu học, năm nay cũng gần đủ tuổi nghỉ hưu, bác ấy hơi gầy, chiếc kính lão đeo trễ xuống.
     - Chị và các cháu khỏe cả, vừa rồi nhân dịp ngày thống nhất 30  tháng 4 các cháu cũng về đây xum họp cả, vui lắm chú à... anh tôi hồ hởi nói.
Mẹ tôi đỡ ba lô đặt xuống ghế rồi nói với tôi :
     - Anh ở Hải phòng lâu lâu mới về thăm nhà, Anh đặt quà lên bàn thờ thắp cho các cụ thẻ hương.
Tôi làm theo lời Mẹ tôi dặn, xong tôi ra bể rửa mặt, Mẹ tôi đã để chiếc thau đồng đầy nước, khăn mặt còn mới tự khi nào.      
     - Nước mưa đấy, anh cứ rửa cho mát, bể nhà mình mới hứng nước tràn cả rồi...
Mẹ tôi cho xây bể hứng nước mưa vài năm nay, nên nước mưa lúc nào cũng sẵn.
    - Ở ngoài đó Mẹ con nhà nó thế nào ?, thằng Dũng , con Hà học hành ra sao ?, công việc của ... không để Mẹ tôi nói hết câu tôi đã đỡ lời ngay, ấy tính tôi vẫn vậy,
     - Vâng nhà con và các cháu vẫn khỏe, Cháu Dũng đang chuẩn bị thi học kỳ, để bước vào năm học thứ năm, trường của cháu học những năm năm đấy bà ạ. Cháu Hà đã thi học kỳ xong,  chiều qua sang trường chuẩn bị cho sinh hoạt thanh niên gì đó... còn con cơ quan đang xem xét đơn đề nghị xin về hưu trước tuổi, xem chừng cũng ổn thôi Bà ạ.
     - Anh là hay chủ quan lắm, phải bám sát vào, thời buổi khó khăn, làm sao được nghỉ hưu đi, xong rồi anh xin cơ quan làm tiếp, tháng lấy vài triệu, vậy là cũng tạm đủ cho các con học hành, với lại... Mẹ tôi chợt dừng lại suy nghĩ việc gì đó rồi nói tiếp , à anh về nói với thằng Dũng rằng năm trước hai anh em nó về đây thăm tôi rồi, giờ thi cử xong, khi nào bố trí được thì cứ đi tàu về đây thăm tôi nhé, Mẹ tôi cứ dặn đi dặn lại giọng chắc nịch và rõ ràng ...
     Thoát cái, ba ngày ở quê đã trôi qua, sáng nay Mẹ tôi dậy sớm hơn mọi ngày, có lẽ ở tuổi như Mẹ tôi chắc ngủ không được nhiều, khi tôi còn nằm trên giường Mẹ tôi đã hỏi : Khi nào thì anh đi ?, - Dạ, khoảng 1h30 chiều bà ạ, ừ hôm nay ăn cơm sớm, rồi thu xếp đi kẻo lỡ xe con ạ. Mẹ tôi hơn chục năm nay,  cụ hầu như không đi ra ngoài,  nên cụ vẫn lo nỗi lo lỡ xe như thời xưa.
 Cả bữa cơm Mẹ tôi vừa ăn vừa giục tôi,
     - Anh ăn đi, đừng lo nhà thiếu gạo, bây giờ sướng thật gạo nước cứ tha hồ, gớm chẳng bù cho cái ngày bao cấp, nhà mình chuyên đời thiếu gạo... nhắc tới đây Mẹ tôi tự nhiên dừng lại, đặt bát cơm lên bàn, ngả lưng vào ghế tựa Mẹ tôi thở dài, ngày ấy, các anh thật rõ khổ...
     - Thôi, Bà nhắc đến cái chuyện xưa làm gì, nhìn thùng gạo của bà cứ đầy thế này là chúng con mừng lắm bà ạ ...
Bóng nắng trưa hè đã ngả qua trái cửa, Mẹ tôi nhẩm đoán chắc đã hơn một giờ, Bà gọi tôi dậy rửa mặt cho tỉnh giấc, chuẩn bị hành lý, xem có quên thứ gì, ra đến cửa tôi quay lại nói :
     - Con đi Bà nhé, ở nhà Bà giữ gìn sức khỏe, bố trí được công việc con lại về thăm Bà, ừ anh đi kẻo xe chạy mất, ra đến Hải Phòng anh nhắn tin về nhá...Mẹ tôi dặn.
Bóng Mẹ tôi in trên nền sân liêu siêu, như dáng lưng còng của cụ, bỗng dưng tôi thấy nao nao, trong lòng thầm nghĩ, thời gian nữa mình lại về thăm Mẹ cơ mà. Gió chiều hè lồng lộng, mải bước đi trên triền đê, thi thoảng tôi vẫn ngoái lại nhìn,  mãi cho tới khi bóng Mẹ tôi nhòa đi sau rặng tre xanh cuối làng.


Xóm Hồng Đoàn một chiều hè.
Văn Khoa

Thứ Tư, 11 tháng 7, 2012

CHUYỆN VIẾT Ở BỆNH VIỆN

 
Ảnh minh họa
     Chiếc xe con chở bệnh nhân mang biển số từ thành phố Hải Phòng đỗ xịch trước cổng Bệnh Viện lớn của nghành Bưu điện, trên đường Lê Trọng Tấn, Thắm dìu cậu em trai xuống xe, anh ta có vẻ mệt mỏi, chân nặng nề từng bước một, đầu rối bù, sắc mặt hơi xanh, đôi mắt chậm chạp ngước nhìn xung quanh.
     - Đề nghị người nhà đưa bệnh nhân vào nơi chờ khám và làm thủ tục, tiếng một anh bảo vệ của bệnh viện nhắc nhở. Vội trả tiền và cảm ơn người lái xe, Thắm một bên đeo ba lô, tay xách túi, tay kia đỡ cậu em trai vào sảnh, rồi hớt hải đi vào quầy làm thủ tục.
     - Chị photo chứng minh nhân dân, thẻ bảo hiểm y tế rồi đưa bệnh nhân vào phòng khám nội ở phía cuối dãy tầng một phía phải..., ôi chỉ vậy thôi sao! đơn giản nhỉ, Thắm khẽ reo lên nho nhỏ.
Hoàn bấy giờ đã tỉnh, cậu đưa mắt nhìn lên màn hình tivi treo trên tường trước cửa phòng khám nội. trong dãy tên bệnh nhân có nhu cầu thăm khám thấy hàng chữ màu xanh Trần Văn Hoàn 39 tuổi.
      - Mời bệnh nhân Trần Văn Hoàn  39 tuổi ở Hải Phòng, tiếng nữ nhân viên vang lên trầm ấm đủ nghe từ chiếc loa ở trên trần tầng một, Thắm dìu em đến cửa phòng khám rồi lui trở ra. Ngồi xuống hàng ghế dành cho nơi chờ đợi, lúc này mới nhìn một lượt xung quanh, tầng một phía phải của tòa nhà thật rộng rãi, thoáng mát, bóng cây xanh toả cả vào tận cửa sổ, loáng thoáng một vài bóng áo trắng của nhân viên bệnh viện nhẹ nhàng lướt qua, mùi cồn nhẹ, tiếng máy ỳ ỳ đều đặn, không gian thật tĩnh.
     - Chồng cô bị làm sao, đã khám xong chưa ?, dễ chịu và thỏa mái lắm cô ạ, các bác sỹ ở đây khám kỹ lắm, có thẻ bảo hiểm y tế thì càng tốt, giọng người đàn bà ngồi cạnh bên hơi dồn, đều đều nói với Thắm...
     - Dạ đấy là em trai em bác ạ, nó bị cảm đã mấy ngày nay, nó cứ kêu mệt, chẳng ăn uống gì. Hôm nay Mẹ em bảo đưa nó lên đây khám xem bệnh tình thế nào, chúng em có thẻ bảo hiểm y tế, tất cả đã nộp rồi ..., người đàn bà ngồi xích lại gần Thắm rồi to nhỏ: 
     - Vào đây, bệnh viện này mà cứ được các Bác sỹ Phượng, Bs Hương, Bs Tuấn hay Bs Hà khám cho ... thì thật gặp may đấy, ai đã điều trị ở đây cũng thấy mát lòng, mát dạ, chỉ cần vậy thôi bệnh tình của mình đã khỏi đến sáu mươi phần trăm đây cô ạ. Thắm phấn khởi tự trong lòng và nghĩ thảo nào, ngay từ lúc vào cổng bệnh viện, khi làm thủ tục mình đã thấy nhanh, gọn và đơn giản.
     - Bác sỹ nói em ra gặp chị X nhân viên buồng bệnh để lấy quần áo, chăn màn nhập viện chị ạ. tiếng Hoàn nói yêu yếu trong hơi thở gấp từ trong phòng khám đi ra.
     - ừ chị X kìa, người mặc áo màu ghi đang đẩy chiếc xe có mấy cái phích ở đầu nhà đằng kia kìa, cố đi nhanh để kịp gặp cô ấy ... giọng người đàn bà nãy vang vang. Vâng cám ơn bác, Thắm đứng lên đi nhanh về phía đầu nhà theo hướng chỉ.
     - Đây quần áo, chăn. màn, gối, giờ là 10h30 rồi không kịp báo cơm buổi trưa, chỉ báo được buổi chiều, hai người chịu khó tự túc bữa trưa nhé, à chiều ăn cơm hay cháo để tôi báo. Tiếng chị X  ràng mạch, đúng kiểu nhân viên phục vụ buồng... ôi lại có cả cháo cơ chị, bệnh viện phục vụ chu đáo vậy sao :,
     - Dạ, chị báo cho em xin môt xuất cháo chiều nay chị nhé.
Thắm cùng em trai di chuyển lên khoa nội ở tầng ba của toà nhà bằng  thang máy, đang tần ngần trước cửa phòng số năm, tiếng một phụ nữ mặc áo blu trắng, đầu đội khăn kiểu bệnh viện nở nụ cười thân thiện :
     - Đưa chị xem giấy nào, em vào phòng này, giường số tám em nhé. Bệnh nhân Hoàn 39 tuổi, phòng năm, giường số tám tiếng chị vang ở cuối dãy, thì ra đó là tiếng chị y tá trưởng, tên Hải người đậm, cao vừa phải, nét mặt ưa nhìn, đã hơn mười một giờ mà dáng chị y tá trưởng vẫn tất bật :
     - Mời các bác xuống nhà ăn, ăn cơm trưa nhé, chị Hải ghé vào từng buồng bệnh nhân nhắc.
Đang loay hoay nhét đồ dùng cá nhân vào chiếc tủ inox nhỏ xinh xinh, Hoàn chợt nghe tiếng.
     - Ai là bệnh nhân Hoàn vừa nhập viện sáng nay, quay lại Hoàn nhìn thấy một phụ nữ trạc tuổi chị gái mình, mặc áo blu trắng, đầu đội mũ trắng, chiếc tai nghe lắc lư theo nhịp bước trước ngực, tấm biển đeo treo trên mép túi áo blu ghi nét chữ đậm : Bác sỹ điều trị Hà. ôi em mình lại gặp được bác sỹ tốt rồi, Thắm lâng lâng trong lòng.
     - Người nhà bệnh nhân vui lòng ra ngoài chờ để tôi khám cho bệnh nhân nhé, tiếng vị bác sỹ trẻ vang, gọn, rành rọt.
     - Em thấy trong người thế nào,
     - Em ăn uống thế nào, uh,
     - Em mở mắt nào,
     - Em rộng miệng chút nữa,
    - Em vén áo quay lưng để tôi nghe nào..., tiếng cô bác sỹ đều đều, nhẹ nhàng, như dòng nước mát thấm từng giọt, Thắm đứng ngoài mà chân tay cứ rung lên, sau gần một giờ thăm khám, trong hồ sơ bệnh án của Hoàn đã được ghi nhiều, khá chi tiết, mồ hôi lấm tấm trên trán người bác sỹ trẻ, được rồi cô bác sỹ đứng dậy đi về phía buồng trực vừa đi vừa suy nghĩ, có vẻ đăm chiêu...         
     Tốp bệnh nhân rời nhà ăn khoa nội cứ trầm trồ khen hoài bữa ăn sao mà ngon thế, nhiều thức ăn, mà món nào cũng ngon, có người lại khen anh chàng đầu bếp đứng xúc cơm vừa vui tính lại vừa hiền lành, đẹp trai, tay thoăn thoắt xúc cơm mà miệng luôn nở nụ cười, ăn nói có duyên.
     - Này đĩa cơm mình ăn cũng phải đến 25 ngàn đồng đấy nhỉ, một chị bệnh nhân nhanh nhảu nói,
    - ơ cái nhà chị này không xem trên bảng  tài chính công khai à, có 10 ngàn đồng đấy. thật không thể tin được: khúc cá nục áp chảo, thịt nạc kho khô, miếng trứng tráng to gần nửa bàn tay, lại thêm mấy miếng đậu rim, rau cải luộc, canh cà chua, cơm trắng như vậy sao lại có 10 ngàn đồng, không thể ? chị bênh nhân thắc mắc.
Thắm và cậu em Hoàn vừa ăn xong bữa trưa ở bên ngoài bệnh viện trở về phòng, nghe thấy chuyện ăn uống của bệnh viện Thắm không khỏi bán tín bán nghi, sao lại có bệnh viện như vậy nhỉ ?, phục vụ nhanh gọn, chu đáo, bác sỹ tận tình với người bệnh, ăn uống vừa ngon, rẻ, lại hết mình... mải suy nghĩ Thắm thiếp đi trên chiếc ghế tựa cạnh giường cậu em lúc nào không hay.
     - Bệnh nhân Hoàn mới vào chuẩn bị tiêm thuốc nhé, tiếng cô y tá trong trẻo, vâng tôi đây. Chị Thắm, chị Thắm tỉnh dậy đi em chuẩn bị tiêm thuốc đây Hoàn vừa gọi vừa lay lay vai chị, Thắm vụt tỉnh giấc, ngước mắt nhìn cô y tá trẻ đang đẩy xe thuốc về phía cuối giường của Hoàn có tấm biển đeo trước ngực Y tá Giang. Đo huyết áp, kẹp nhiệt kế xong, Hoàn được y tá Giang tiêm và đưa thuốc uống ngay. Xong cô y tá quay lại dặn, sáng mai anh Hoàn lấy máu xét nghiệm xong hãy ăn sáng nhé. Nói rồi cô đẩy chiếc xe thuốc sang phòng bên...     
     Hôm nay, ngày ra viện của Hoàn, từ sáng sớm Thắm đi tầu hỏa từ Hải Phòng lên Hà Nội đón em.
     - Chị Thắm, Chị Thắm ơi, em đây cơ mà.
Làm thủ tục ra viện xong cầm giấy tờ Hoàn ra quán nước gần bệnh viện chờ chị, nhìn cậu em trai trong bộ bò còn mới, mặt tươi rói, tóc chải mượt, nhanh nhẹn chạy từ trong quán nước ra, Thắm không khỏi ngỡ ngàng pha chút nghẹn ngào chăm chăm nhìn cậu em, mãi Thắm mới nói thành tiếng :
     - Chị em mình về thôi, ở nhà Mẹ mong cậu lắm đó.
Chặng đường dài từ Hà Nội về Hải Phòng, Hoàn không ngớt kể nhiều chuyện vui về những ngày điều trị ở bệnh viện, về những cử chỉ thân thiện, ân cần, nghiêm túc,  của đội ngũ y tá, bác sỹ, chuyện về cách làm việc khá chuyên nghiệp của đội ngũ phục vụ trong bênh viện, chuyện về cách thức tổ chức phục vụ ăn uống cho bệnh nhân... Chị Thắm này, em không thể nói gì vui hơn khi được điều trị ở bệnh viện này, mọi người cứ nói thế này, thế nọ về đội ngũ Y tá, Bác sỹ trong các bệnh viện, nhưng nếu tận mắt chứng kiến những gì đã và đang hiển hiện ở đây thì em chắc mọi ý nghĩ không thiện cảm đó đều trở nên vô nghĩa hết, nói rồi cậu ngả lưng về phía sau nở một nụ cười khoan khoái, Thắm cũng vui lây niềm vui của cậu em.
     Hải phòng chiều nay trời nhiều mây, không khí mát mẻ, vài cây Phượng vĩ lẻ tẻ vội vã nở những chùm hoa cuối mùa đỏ thắm, văng vẳng đâu đây tiếng loa truyền thanh đang phát đi bài hát, ấy là niềm tự hào của người dân thành phố cảng : “ Tháng năm ... rợp trời hoa Phượng đỏ ...”
   

Văn Khoa