Thứ Ba, 21 tháng 7, 2015

CHUYỆN MÌNH


Ảnh minh họa

Chuyện của mình em ơi
Là lời câu lục bát
Chuyện của cả một thời
Là ánh trăng vằng vặc.

Ai chia nửa vầng trăng 
Cho ánh vàng bớt tỏ
Ai bẻ đôi câu thơ 
Mạn thuyền đầy sóng vỗ.

Ai đổi thay dòng sông 
Cho bên lở bên bồi
Để lòng thêm khắc khoải
Nhớ thương hoài không thôi.

Em như cánh diều nhỏ
Chấp chới giữa trời mây
Cánh mềm nghiêng theo gió
Cuối chiều thu nhẹ bay.

Như con thuyền lướt sóng
Giữa trùng khơi mênh mông
Những vì sao thắp sáng
Suốt ngàn năm nhớ mong.

Chuyện của mình em ơi
Đã qua mùa bão gió
Chuyện của cả một thời
Vượt qua bao thác lũ.

Xin giữ lại niềm tin
Giữa dòng đời xô đẩy
Để mãi mãi chuyện mình
Như con tim rực cháy…


Văn Khoa