Thứ Sáu, 28 tháng 8, 2015

THUỞ NGÀY XƯA



Ảnh minh họa
Có những lúc ta thơ thẩn vào ra
Sao bất chợt nhớ người dưng đến thế
Lắng tâm hồn nghe lòng mình chẳng lẽ
Trái tim yêu gửi trọn phía xa rồi

Vầng trăng khuyết nhạt nhòa mãi trong tôi
Cơn gió thoảng ru hàng cây dào dạt
Âm thanh nào khẽ ngân nga câu hát
Để tâm hồn chợt thoáng những giấc mơ

Em trong tà áo dài trắng thuở xưa
Cứ ẩn hiện cho lòng thêm mộng mị
Thời gian trôi khiến lòng thêm suy nghĩ
Về một thời thấp thoảng gió ngàn bay

Rồi một chiều nắng nhẹ gió heo may
Em thật đó ở nơi xa xa lắm
Và cứ vậy để tâm hồn sâu thẳm
Như gió về man mác nỗi niềm riêng

Đã bao lần thao thức hằng đêm
Nhẩm đếm những vì sao lấp lánh
Có một ngôi sao cô đơn mờ xa lắm
Cạnh dải ngân hà nơi phía trời cao

Em dịu dàng để cành lá xôn xao
Như trái chín đầu mùa dịu ngọt
Như hàng cau đón gió hè man mác  
Thuở ngày xưa in đậm dấu hai người…

  


 Văn Khoa

Thứ Ba, 18 tháng 8, 2015

BÔNG HỒNG CÀI ÁO



Hình minh họa
Một bông hồng
cài áo
Trong ngày lễ
vu Lan
Một tấm lòng
thánh thiện
Tình thương yêu
ngập tràn

Đây hương hoa
áo giấy
Đây cây trái
ngọt lành
Phong sớ bài
vị đỏ
Dâng tổ tiên
chúng sinh


Ai lên chùa
dự lễ
Đều được cài
bông hoa
Hoa đỏ là
còn Mẹ
Trắng Mẹ đã
về già


Chắp tay cùng
vái lạy
Xin các vị
thần linh
Mở tấm lòng
nhân ái
Siêu thoát những
bóng hình


Ngày lễ
Vu Lan đến
Mọi người dân
Việt mình
Cùng hóa vàng
 thắp nến
Ấm lòng các
vong linh


Cầu các đấng
tối cao
Các vong hồn
phiêu lạc
Độ trì khắp
mọi miền
Niềm tin không
hề tắt

Có một ngày
ý nghĩa
Tưởng nhớ đến
bao người
Cài bông hoa
trước ngực
Niềm thương khắp
mọi nơi…



Văn Khoa

Thứ Tư, 12 tháng 8, 2015

CÓ LẼ NÀO


Ảnh minh họa
   Có những cuộc tình lãng mạn đẹp như trong mơ, nhưng chỉ vài phút giây chưa kiềm chế, mà đã vội vã chia tay để lại những tiếc nuối day dứt khôn nguôi...Xin chia sẻ những nỗi niềm day dứt ấy.


Có lẽ nào ta lại quên nhau
Bởi núi cao sông rộng dài ngăn cách
Ngọn nắng chiều nhạt dần rồi vụt tắt
Giọt sương đêm se lạnh những canh dài

Có lẽ nào ta lại chia tay
Bao nỗi niềm còn hoài trong mỗi đứa
Dù núi cao sông sâu anh vẫn nhớ
Mình luôn bên nhau trong cả chặng đường

Có lẽ nào ta lại quên luôn
Khi ánh dương sưởi ấm dần vạn vật
Và niềm tin trong nhau chưa hề mất
Nỗi lòng mình mãi vẫn có nhau

Anh và em đã hẹn ước bao điều              
Sẽ cùng đi đến nhiều nơi khác nữa
Những địa danh bấy lâu hằng ấp ủ
Chặng đường xa luôn in bóng hai người

Thì em ơi hãy giận chút nữa thôi
Để nguôi ngoai những gì đang chất chứa
Trái tim mình vẫn bao niềm nhung nhớ
Cho hôm nay và cả những dài lâu

Có lẽ nào ta lại quên nhau
Có lẽ nào ta lại quên nhau…




 Văn Khoa

Chủ Nhật, 2 tháng 8, 2015

MƯA NGÂU


Hình minh họa

Ngắm nhìn mưa lạnh chiều nay
Rưng rưng nhớ tích chuyện ngày mưa ngâu

Ngưu Lang chàng ở nơi đâu
Để nàng Chức Nữ đêm thâu ngóng chờ
Ngân Hà một dải sương mờ
Thành con sông rộng đôi bờ cách xa
Thương con gái nên người cha
Ngọc Hoàng thượng đế lệnh ban rõ ràng
Một năm cho gặp một lần
Qua cầu Ô Thước tần ngần phân ly
Người ở lại người ra đi
Lệ nhòa khóe mắt bờ mi ướt đầm
Đường xa xa cách bao lần
Gặp nhau rồi lại thêm phần nhớ nhau
Đầy trời bao hạt mưa mau
Hạt thương hạt nhớ quấn nhau rối bời
Hạt yêu rơi nhẹ lả lơi
Hạt vui tý tách mải chơi tối ngày
Hạt buồn ướt lạnh đôi tay
Hạt ghen khắp chốn cả ngày lẫn đêm
Hạt giận hờn cứ ngả nghiêng
Hạt không gì cả rơi trên mái đầu…
Ngưu Lang - Chức Nữ gặp nhau
Để cho tháng bảy mưa ngâu trọn mùa.

Mối tình xưa đẹp như mơ
Hỏi rằng ai nỡ tình cờ lãng quên
Hai người dòng dõi giáng tiên
Nên trần gian cứ than phiền mưa rơi.
Mưa mưa sao mãi không thôi…



 Văn Khoa