Thứ Ba, 18 tháng 2, 2014

CHUYỆN NGÀY XƯA


Ảnh minh họa

Ngày xưa ấy bên những rặng Tre xanh
Con đường cát trải dài như vô tận
Hàng phi lao vô tư nghiêng mình uốn lượn
Thả khúc nhạc đồng quê vi vút đến vô cùng.



Đường đến trường mùa rét với : “chân không”
Áo bông sờn vai màu xanh biển thẫm
Chiếc quần “ta lâu” chưa che kín cơn gió lạnh
Đôi tay gầy run rẩy dọc đường xa.



Hai đứa quàng tay lúi ríu xít xoa
Nắm ngô rang giòn tan chia nhau từng hạt
Mái tóc tuổi thơ bay theo cơn gió chiều ngào ngạt
Nhộn nhịp ruộng đồng cánh cò lả mênh mang



Một thời ngày xưa khúc hát mãi ngân vang
Dòng sông quê trôi lững lờ mải miết
Rặng tre xanh uốn mình bên bờ tha thiết
Giữ chặt tuổi thơ sâu nặng với bao người

Ngày xưa ơi! xin dừng lại chút thôi ?
Để ai đi xa chưa kịp về chốn cũ ...
Nhớ bóng Mẹ một thời ngồi bên bếp lửa
Tiếng à ơi, lời của Mẹ ngọt lành ...





Văn Khoa