Thứ Năm, 31 tháng 12, 2015

CHUẨN BỊ VỀ QUÊ ĐÓN TẾT

Ảnh minh họa
Tản văn

     Cái rét cuối đông không còn quá lạnh nữa, đã có những cơn mưa lất phất, thời tiết đang ấm lên từng  ngày. Ngoài đường phố dòng người tấp nập kẻ mua, người bán ồn ào, đám trẻ con vẻ mặt hớn hở cười nói ríut rít bàn chuyện tết thật náo nhiệt,  bầu trời đang dần hửng sáng sau những ngày đông ảm đạm, đàn én dang đôi cánh chao liệng đón tiết xuân, cành Hải Đường đã hé vài nụ hồng tươi khoe sắc cùng đám Mai vàng, Bích đào nở sớm rung rinh trước gió. Một mùa xuân mới đang về.
     Cả nhà bận rộn với những ba lô, túi xách nào quần áo cho cả nhà về quê đón tết, nào quyển lịch tờ, nào túi quà tết bánh kẹo, cặp bánh chưng đặt sớm, một túi táo ta đến dăm ba ký nữa…ai nấy ra ra vào vào bận rộn, cô vợ tay gấp quần áo miệng luôn hỏi chồng còn thiếu thứ gì không ? Anh chồng thì tay thoăn thoắt gói đồ mắt quan sát mọi thứ gói gém cho chuyến cả nhà về quê đón tết với Ông Bà, chỉ có hai đứa trẻ là vui nhất, chẳng phải làm gì cứ chạy vô chạy ra tung tăng nét mặt hớn hở tươi rói, chúng nghĩ đến lúc về quê được âu yếm trong vòng tay của ông bà và người thân họ hàng,  được vui chơi chạy nhảy cùng đám trẻ cùng lứa…
     Đã hơn mười giời đêm, lũ trẻ đã ngủ ngon lành, thi thoảng trong giấc mơ chúng bật cười khanh khách chắc chúng nghĩ đang vui chơi ở quê chăng ?, anh chồng nói với vợ chuẩn bị đã xong rồi đó em, mình đi nghỉ thôi, mai còn dậy sớm cho các con ăn sáng để cả nhà ra đón xe… Nghe tiếng vợ thở đều đều, người chồng biết cô ấy đã ngủ rồi, bất giác anh chồng nở nụ cười nhẹ trong đêm và nghĩ đến niềm vui khi cả nhà về đến quê … rồi anh chìm vào giấc ngủ khi nào cũng chẳng biết nữa.
     
  

Văn Khoa

Thứ Ba, 15 tháng 12, 2015

THÁNG CHẠP

Ngày 23 tháng chạp ông táo về thiên đình 
Tháng chạp về giữa cái rét run run
Vườn Cúc họa my cũng vừa nở rộ
Hương thoảng thơm người đi xa mãi nhớ
Khi gió đông về cho tím lặng trời mây

Em có nghe trong vi vút chiều nay
Chiếc lá rụng về nguồn yên lặng thế
Để ngày mai ngàn mầm non chợt hé
Sắc xanh tươi đón xuân sớm đang về

Tháng chạp đến mang cái lạnh tái tê
Làn sương mỏng quấn chân em theo bước
Chiếc khăn quàng bay bay trong nắng sớm
Một bóng hình thấp thoáng giữa trời đông

Tháng chạp về lạnh giá giữa hư vô
Mựa nhẹ rắc từng hạt thương hạt nhớ
Người ở xa về lòng thêm bỡ ngỡ
Bởi đông tàn cho xuân sắc tươi hơn

Tháng chạp nơi này suốt mấy mươi năm
Chợ hoa tháng chạp
Tháng “củ mật” như người xưa thường gọi
Tiết cuối đông mà lòng người phấn khởi
Tiễn năm cũ đi để năm mới bắt đầu

Ngày hai mươi ba ông táo về trời
Nhắn đến mọi người dọn nhà sắm sửa
Chuẩn bị thức ăn dưa hành thịt mỡ 
Nồi bánh chưng xanh nhớ câu chuyện vua hùng

Vui lắm thay lũ trẻ chạy khắp thôn
Cười hớn hở khoe nào quần áo mới
Các bà các chị nở nụ cười tươi rói
Tết nguyên đán về mệt nhưng chẳng hề chi
  
Tháng chạp về bao người trước đi xa
Nay về quây quần bên gia đình xum họp
Chờ phút giao thừa sao thấy lòng hội hộp
Như ngày xa xưa bé tý chẳng lo gì…

Tháng chạp đến và tháng chạp lại đi
Như quy luật của bốn mùa luân chuyển
Xuân hạ thu đông đổi thay đi và đến
Để bây giờ in đâm mãi trong tôi
Bao nỗi niềm cùng tháng chạp đầy vơi…

      

Văn Khoa

Thứ Hai, 30 tháng 11, 2015

LẶNG LẼ CHIỀU ĐÔNG

Ảnh minh họa
Một cơn mưa bất chợt
Giữa trời đông mênh mang
Hạt mưa bay khắp chốn
Cho lòng thêm ngỡ ngàng

Gió lạnh về mọi nẻo
Sóng lăn tăn mặt hồ
Cây khẽ lay cành lá
Vi vu như làm thơ

Con đường dài hun hút
Bóng ai vội bước chân
Chiếc khăn quàng bay nhẹ
Trong chiều mưa lân phân…

Gió vẫn ào ào thổi
Mưa đan giăng lối về
Hàng cây buồn lặng lẽ
Thêm buốt lạnh tái tê

Một bóng hình mờ lối
Sâu thẳm trong cõi lòng
Cho hồn ta mãi mãi
Lặng lẽ giữa chiều đông…



Văn Khoa

Chủ Nhật, 1 tháng 11, 2015

MÙA THU MÃI ĐỢI

Nắng vàng xe
Thu đã đi đến cuối
Nắng vàng xe sợi dòng
Gió chiều thôi nhẹ thổi
Cho đất trời sang đông

Cây Cơm Nguội trụi lá
Khẳng khiu trơ cành gầy
Níu mùa thu ở lại
Lá trút vàng nơi đây

Mặt hồ thôi gợn sóng
Nước trong xanh màu mây
Đàn cá tung tăng lội
Lá thu nghiêng vội bay 

Mình đã đi hơn nửa
Chặng đường dài xa kia
Hỏi đâu mùa thu nhớ
Chốn bình yên đi về

Thời gian không ngừng trôi
Cho bốn mùa thay đổi
Chỉ còn anh và em
Cùng mùa thu mãi đợi !
  


Văn Khoa

Thứ Hai, 19 tháng 10, 2015

CHỐN QUÊ

Ảnh minh họa

Cao cao 
Cây gạo cuối làng

Tre xanh 
Ngả bóng mát lành quanh thôn

Triền đê 
Vàng rộn rạ, rơm

Dòng sông 
Dào dạt sóng ôm bến bờ 

Sân đình 
Rộn tiếng em thơ

Mẹ tôi 
Bóng lẻ lơ thơ chợ chiều

Chốn quê 
Một thoáng phiêu diêu

Đò ngang 
Bến đợi sớm chiều qua sông

Cánh cò 
Bay lả cánh đồng

Dừng chân 
Lặng bước nghe lòng nhớ quê

Một thời 
Mải miết đam mê

Ước mơ 
Về với chốn quê yên bình…



Văn Khoa

Thứ Hai, 12 tháng 10, 2015

CUỐI THU

Tản văn
Ảnh minh họa

     Cơn gió bắc đầu tiên ùa xuống thấm lạnh cả không gian. Hàng cây ven đường tơi tả hứng trọn những đợt gió lạnh ào ào nghiêng ngả, lá vàng lả tả rơi bay theo làn gió, mấy chị hàng rong vội vã đẩy chiếc xe hàng của mình vào gần gốc cây để tránh gió, dưới lòng đường giữa dòng người, xe tấp nập qua lại một cơn gió xoáy chợt dựng cuốn theo những đám lá khô xao xác bụi mù... Thời tiết đã vào cuối thu.
     Đài báo một đợt gió lạnh đầu mùa khá mạnh sẽ tràn về trong vài ngày tới vậy mà vẫn không khỏi bâng khuâng khi tiết trời đang dần đi vào cuối thu. Bên hồ những cây Lộc Vừng, Cơm Nguội… đang mải miết thay lá, màu vàng rực đầu thu hôm nào đang dần bị thay chỗ cho những khẳng khiu của cành khô trơ trụi trên thân cây sần sùi rêu phong, vài con chim nhạn mới ra ràng tưởng tiết trời đã đổi vội dang đôi cánh mỏng chấp chới giữa trời tiết cuối thu. Những đám mây xam xám theo đợt gió mùa đã lảng vảng phía chân trời, thỉnh thoảng những đợt mưa ngắn vội vã rào rơi rồi nhanh chóng tản nhanh về nơi chân mây lơ lửng cuối trời xa.
     Thành phố đã lên đèn, trên hè phố rộn tiếng chân người bước vội, dưới ánh đèn đường sáng rực đâu đó đã loáng thoáng bóng áo khoác mỏng nhiều màu khoe sắc, Vài hàng Ngô nướng, Sắn luộc đã vội tỏa khói nghi ngút chào mời thực khách khi những cơn gió đầu đông chưa kịp đến…
     Càng về khuya gió bắc có vẻ mạnh hơn, khí trời đã lạnh, thỉnh thoảng vài chiếc xe máy ào qua có vẻ vội tiếng máy nhỏ dần đi vào ngõ sâu, không gian càng thêm tĩnh mịch, bóng người thưa dần, thành phố đang chìm dần vào giấc ngủ.         



Văn Khoa

Thứ Năm, 1 tháng 10, 2015

NẮNG THU VỀ


Nắng Thu về

Nắng có gì mà vui đến thế
Rải hanh heo trên khắp ngả đường
Nhắn em tôi ở miền xa không dễ
Vàng thu về cho sắc nắng chợt vương

Làn gió nhẹ mơn man lên mái tóc
Từng sợi bay bay như dải mây vàng
Em hớn hở vòng tay anh hỏi nhỏ :
Nắng thu về là biết lúc thu sang 

Lần đầu em đón thu phía bắc
Thoáng bâng khuâng và một chút ngại ngùng
Cơn gió thoảng qua cây sấu già lá rụng
Để lòng mình thêm nhớ nắng miền Trung.

Nắng thu về vàng tươi trên sắc lá
Chút heo may thấp thoáng dải khăn rằn
Đưa em về quê anh vùng đất lạ
Bên dòng sông hồng bồi đắp mấy ngàn năm.
Ảnh minh họa

Em rồi sẽ quen dần với mùa thu
Với chút hanh heo gió lay cây rụng lá
Với nắng hoe vàng trên đồng quê hối hả
Khi nắng thu về thơm hạt cốm mẹ rang…
Và nắng thu về là lúc biết thu sang  




Văn Khoa

Thứ Tư, 23 tháng 9, 2015

MƯA RƠI



Mưa rơi
Hạt mưa rơi tý tách
Chạm vào nỗi nhớ mong
Mưa mưa rơi rả rích
Giữa trời thu mênh mông

Mưa từ đâu mang đến
Mà trắng trong lạ thường
Bao hạt rơi khắp chốn
Toàn hạt nhớ với thương

Em đưa tay hứng trọn
Những hạt mưa vô tư
Mưa tan trong tay mát
Vang vọng mãi lời ru

Em như hạt mưa rơi
Để cuộc đời tươi tốt
Mưa hòa vào trong đất
Cho mầm xanh sinh sôi

Em là cả đời tôi
Suốt một thời bận rộn
Em là hạt mưa rơi
Mát lành trong nắng sớm

Chiều nay trên phố xa
Nhìn mưa rơi rơi mãi
Hỏi mưa ơi có phải
Đâu là hạt em tôi…?



Văn Khoa

Chủ Nhật, 13 tháng 9, 2015

MÙA THU VÀ EM



Thu sang
Thu đã về rồi đó em ơi
Nắng đã trải vàng trên khắp chốn
Tự trong lòng nghe gió thu chợt chớm
Tiết hanh khô se se lạnh cuối hè.
  
Tự khi nào mình chưa nhận ra nhau
Cả tên gọi cũng chưa đánh vần ra nổi
Vì thuở xưa cha mẹ em thường gọi
Rằng tên em là em gái nhỏ quá mà.
  
Thời gian thì dài khoảng cách thì xa
Nên nỗi nhớ cứ lấp đầy khoảng trống
Nó hanh hao săn chắc dần theo nắng
Chẳng có điều gì so sánh nổi đâu em
  
Có những điều mình chưa gọi thành tên
Sao thấy ở trong lòng thương đến vậy
Như ngôi sao giữa trời khuya nhấp nháy
Gửi niềm tin yêu qua chớp sáng nhạt nhòa
  
Ta bên mình mình tỏa sáng bên ta
Như nắng sớm chiếu ngàn tia nắng mới
Nhớ nghe em thời gian trôi chẳng đợi
Như dòng sông con nước chảy bốn mùa
  
Em có nghe văng vẳng tiếng gà trưa
Nhắc chúng mình nhanh về nơi đã hẹn
Những vùng miền địa danh hằng yêu mến
Những khoảng trời mây xanh thẳm thiết tha
  
Ta bên mình và mình ở bên ta
Hai trong một như chuyện xưa mẹ kể
Có hai người yêu thương tha thiết thế
Dưới mái nhà tranh hai trái tim vàng
  
Còn gì vui hơn khi đón tiết thu sang
Em và mùa thu đã hòa trong nắng mới
Sáng thêm mãi chặng đường ta đi tới
Mùa thu và em đang đợi cuối chân trời
  
Niềm vui ngập tràn tỏa sắc khắp muôn nơi…

  

Văn Khoa


Thứ Sáu, 4 tháng 9, 2015

ĐÒ NGANG


     Hình ảnh con đò lẻ loi cắm sào đợi khách qua sông, đã gợi lại trong ký ức mỗi người, về một miền quê nhớ thương day dứt đến nao lòng mỗi khi xa quê. Một chút cảm xúc về những chuyến đò ngang nơi con thuyền đổ bóng, nước trôi lững lờ in đậm màu mây trời…


Ảnh minh họa
Trên dòng sông xưa vắng
Lẻ bóng con đò ngang
Cắm cây sào đứng đợi
Đậu bến đã nhiều năm  

Dòng sông trôi lờ lững
In màu xanh mây trời
Bên kia bờ vang vọng
Cho tôi sang đò ơi !

Thuyền theo tay người lái
Lướt về bên bến mong
Ở hai đầu nỗi nhớ
Biết bao người chờ trông

Con đò đi về mãi
Để sóng xô mạn thuyền
Chạnh nỗi lòng người lái 
Hỏi ai người nhớ quên ?

Nay trở lại bến xưa
Với dòng sông thuở ấy
Hỏi đâu người cầm lái
Vẫn đưa đò sang sông...?

Trên dòng sông xưa vắng
Vẫn chiếc con đò ngang
Cắm cây sào bến đậu
Lẻ loi qua tháng năm…
  

Văn Khoa

Thứ Sáu, 28 tháng 8, 2015

THUỞ NGÀY XƯA



Ảnh minh họa
Có những lúc ta thơ thẩn vào ra
Sao bất chợt nhớ người dưng đến thế
Lắng tâm hồn nghe lòng mình chẳng lẽ
Trái tim yêu gửi trọn phía xa rồi

Vầng trăng khuyết nhạt nhòa mãi trong tôi
Cơn gió thoảng ru hàng cây dào dạt
Âm thanh nào khẽ ngân nga câu hát
Để tâm hồn chợt thoáng những giấc mơ

Em trong tà áo dài trắng thuở xưa
Cứ ẩn hiện cho lòng thêm mộng mị
Thời gian trôi khiến lòng thêm suy nghĩ
Về một thời thấp thoảng gió ngàn bay

Rồi một chiều nắng nhẹ gió heo may
Em thật đó ở nơi xa xa lắm
Và cứ vậy để tâm hồn sâu thẳm
Như gió về man mác nỗi niềm riêng

Đã bao lần thao thức hằng đêm
Nhẩm đếm những vì sao lấp lánh
Có một ngôi sao cô đơn mờ xa lắm
Cạnh dải ngân hà nơi phía trời cao

Em dịu dàng để cành lá xôn xao
Như trái chín đầu mùa dịu ngọt
Như hàng cau đón gió hè man mác  
Thuở ngày xưa in đậm dấu hai người…

  


 Văn Khoa

Thứ Ba, 18 tháng 8, 2015

BÔNG HỒNG CÀI ÁO



Hình minh họa
Một bông hồng
cài áo
Trong ngày lễ
vu Lan
Một tấm lòng
thánh thiện
Tình thương yêu
ngập tràn

Đây hương hoa
áo giấy
Đây cây trái
ngọt lành
Phong sớ bài
vị đỏ
Dâng tổ tiên
chúng sinh


Ai lên chùa
dự lễ
Đều được cài
bông hoa
Hoa đỏ là
còn Mẹ
Trắng Mẹ đã
về già


Chắp tay cùng
vái lạy
Xin các vị
thần linh
Mở tấm lòng
nhân ái
Siêu thoát những
bóng hình


Ngày lễ
Vu Lan đến
Mọi người dân
Việt mình
Cùng hóa vàng
 thắp nến
Ấm lòng các
vong linh


Cầu các đấng
tối cao
Các vong hồn
phiêu lạc
Độ trì khắp
mọi miền
Niềm tin không
hề tắt

Có một ngày
ý nghĩa
Tưởng nhớ đến
bao người
Cài bông hoa
trước ngực
Niềm thương khắp
mọi nơi…



Văn Khoa