Thứ Hai, 30 tháng 11, 2015

LẶNG LẼ CHIỀU ĐÔNG

Ảnh minh họa
Một cơn mưa bất chợt
Giữa trời đông mênh mang
Hạt mưa bay khắp chốn
Cho lòng thêm ngỡ ngàng

Gió lạnh về mọi nẻo
Sóng lăn tăn mặt hồ
Cây khẽ lay cành lá
Vi vu như làm thơ

Con đường dài hun hút
Bóng ai vội bước chân
Chiếc khăn quàng bay nhẹ
Trong chiều mưa lân phân…

Gió vẫn ào ào thổi
Mưa đan giăng lối về
Hàng cây buồn lặng lẽ
Thêm buốt lạnh tái tê

Một bóng hình mờ lối
Sâu thẳm trong cõi lòng
Cho hồn ta mãi mãi
Lặng lẽ giữa chiều đông…



Văn Khoa

Chủ Nhật, 1 tháng 11, 2015

MÙA THU MÃI ĐỢI

Nắng vàng xe
Thu đã đi đến cuối
Nắng vàng xe sợi dòng
Gió chiều thôi nhẹ thổi
Cho đất trời sang đông

Cây Cơm Nguội trụi lá
Khẳng khiu trơ cành gầy
Níu mùa thu ở lại
Lá trút vàng nơi đây

Mặt hồ thôi gợn sóng
Nước trong xanh màu mây
Đàn cá tung tăng lội
Lá thu nghiêng vội bay 

Mình đã đi hơn nửa
Chặng đường dài xa kia
Hỏi đâu mùa thu nhớ
Chốn bình yên đi về

Thời gian không ngừng trôi
Cho bốn mùa thay đổi
Chỉ còn anh và em
Cùng mùa thu mãi đợi !
  


Văn Khoa