![]() |
| Ảnh minh họa |
Một âm thanh vang vọng của gió chiều
Một giọt nước mát lòng trong mưa muộn
Thuở ban đầu giữ lại được bao nhiêu ?
Ai cũng có thuở ban đầu man mác
Để lòng mình dồn nén những tin yêu
Thời gian trôi lắng lòng như hạt cát
Xơ xác tâm hồn dưới nắng bỏng như thiêu
Tìm đâu thấy một bóng hình nhòa lối
Dáng mỏng manh trong lối nhỏ xa mờ
Gió ơi hãy dừng nổi cơn thịnh nộ
Để ai về trong mưa nhẹ hư vô
Ai đi tìm thuở ban đầu xa lắc
Trong lòng mình không một chút hoài nghi
Hy vọng thoáng một nét hình xưa cũ
Để bây giờ gió cứ mãi cuốn đi
Mình ngồi bên nhau nhớ lại thuở xưa
Nhảy dây chơi chuyền ú tim đuổi bắt
Ơi ngày ấy giờ như lời thầm nhắc
Dành vé thời gian để về lại tuổi thơ
Gặp đây rồi mà như tỉnh hay mơ
Nắm tay hoài mà hỏi đâu là thực
Gió cứ đùa đấy là miền ký ức
Như nước sông dồn về tận khơi xa
Xin giữ lại thuở ban đầu dịu ngọt
Để lòng mình mãi mãi nhớ về nhau
Nhớ ánh trăng non nhớ làn gió mát
Nhớ con nước ròng vỗ bờ những canh thâu…
Bao nỗi niềm lắng đọng mãi trong ta
Những kỷ niệm xưa ghi vào trí nhớ
Thời gian dẫu trôi và muôn vàn bão tố
Vẫn vẹn nguyên ký ức thuở ban đầu
Để bây giờ kiếm tìm mãi về nhau…
Văn Khoa
