![]() |
| Tranh minh họa |
Tôi đến thăm anh, chị vào một buổi chiều cuối Hè, ở khu chung cư quận Hà Đông, Hà Nội. Ánh nắng chiều không còn chói chang như buổi trưa, mà khẽ khàng rọi qua khoảng trống vào sát cửa nhà, làm nổi lên màu vàng tươi của cánh cửa ra vào còn thơm mùi sơn, tôi bấm chuông. Tiếng anh Hoàng đã sang sảng từ trong nhà :
- Chú Khoa đến đó hả ? mời chú vào đây…
- Dạ … Em Khoa đây anh
Vừa nói tôi vừa loay hoay bỏ đôi giầy và đi vào trong nhà. Căn hộ chừng bẩy mươi mét vuông , rộng và thoáng, gần cửa ra vào kê bộ bàn ghế sa long màu ghi sáng, bộ ấm tách pha trà trắng tinh, trên bàn trà còn có một lọ nhiều loại hoa khá hài hòa sắc màu, chắc là bàn tay chị cắm nên đẹp thế, tôi chợt nghĩ.
- Chị Xuân đi đâu hả anh ?
- À hôm rồi nhận được tin trong đó có việc, nên sáng nay mình đưa Xuân ra ga để về Đà Nẵng.
- Vậy sao anh.
- Chè ngấm rồi chú uống kẻo nguội.
Anh Hoàng đã gần sáu mươi, nhưng dáng vẻ còn thanh niên lắm, mái tóc đen, chưa có sợi bạc nào, nhanh nhẹn … anh về nghỉ chế độ đã mấy năm nay, nghe đâu do đơn vị làm ăn khó khăn, mất sạch vốn, ai đủ điều kiện thì nghỉ hưu trí, ai chưa đủ thì xin đi làm việc khác, đơn vị tan tác hết cả, thời buổi kinh tế thị trường, nói mạnh sao được.
Chén chè mạn màu hoe vàng, nóng hổi nghi ngút khói, tôi nhâm nhi thưởng thức hương vị chén chè ngon và nói : - Anh Hoàng này, đã có lần anh hứa anh sẽ kể về mối tình của anh và chị Xuân, anh còn nhờ chứ ?
Im lặng một chút dường như để hồi tưởng lại quãng thời gian đã qua anh ôn tồn nói :
- Chú yên tâm, anh sẽ dành cả chiều nay để hàn huyên vơi chú, chịu khó nghe, chớ có sốt ruột đó.
Tôi như mở cờ trong bụng, nhưng vẫn kịp hãm lại sự vui mừng của mình.
Anh Hoàng bỗng ngẩng đầu, đưa mắt nhìn vào nơi nào đó thật xa xôi…và chậm rãi
Ngày ấy cách đây đã mấy chục năm, đơn vị quân y của mình được lệnh chuẩn bị gấp để tham gia chiến dịch, mọi người háo hức cả đơn vị sôi động hẳn lên, quân trang, quân dụng được thay đổi hoàn toàn mới, gia súc, gia cầm do đơn vị chăn nuôi được giao lại cho bộ phận tuyến sau . Thủ trưởng đơn vị cử mình và anh Tư đi tiền trạm. Anh Tư quê ở huyện Đại Lộc thuộc tỉnh Quảng Nam - Đà Nẵng. Xuất phát từ khu rừng tiếp giáp Trà My - Tiên Phước nơi đơn vị đóng quân, qua vùng giáp ranh Quế Sơn, trên đường đi chúng mình gặp nhiều đơn vị quân đội ta đang hành quân vào mặt trận, những người dân hối hả di chuyển về quê hương, dọc theo đường quốc lộ giấy tờ bay tứ tung, mũ sắt, quân trang nhà binh do tàn quân chế độ cũ vứt bỏ la liệt, thỉnh thoảng có vài chiếc xe tải GMC, xe JEEP nhãn hiệu Mỹ nằm chềnh ềnh ven đường, tiếng xe Lam một loại xe ba bánh chở khách phành phạch chạy vút qua, đang đi bộ chợt một chiếc xe Lam ở phía sau từ từ chạy tới, bác lái xe giọng vang to :
- Mời mấy anh giải phóng lên xe, các anh đi đến đâu tôi gắng chạy đến đó.
- Vâng thế thì tốt quá, nhờ bác cho chúng tôi đi nhờ đến thị trấn Vĩnh Điện nghe bác. Anh Tư nói với bác lái xe.
- Rồi, tôi chạy roẹt cái là đến liền mấy chú, qua cầu Bà Rén là đến thị trấn Vĩnh Điện ngay mà. Nói rồi bác tài tăng ga chiếc xe chồm lên lao về phía trước. Ở thị trấn Vĩnh điện môt hôm chúng mình đi thẳng về Đà Nẵng, được Ủy ban quân quản sắp xếp cho đơn vị tạm dừng chận tại một cơ sở Cô Nhi Viện cạnh bãi biển Mỹ Khê. Mình nói anh Tư ở lại chuẩn bị cơ sở vật chất, mình quay lại đón đơn vị. Chừng ba ngày sau đơn vị đã đến tiếp quản nơi đóng quân, cùng lúc đó những đợt thương, bệnh binh đầu tiên đã chuyển đến, đơn vị nhanh chóng triển khai để tiếp nhận điều trị nào : Phòng mổ, Khoa nội, Khoa Ngoại, Phòng khám, Phòng xét nghiệm, Ban dược và Phòng hậu cần. Do số lượng thương bệnh binh cần điều trị khá đông, lực lượng Y tá, Bác sỹ hạn chế nên cần bổ xung lực lượng hộ lý tại chỗ.
Sau khi đơn vị đặt vấn đề với địa phương, hôm sau gần hai mươi thanh niên địa phương đã có mặt, họ nhanh chóng cởi bỏ được những bỡ ngỡ lạ lẫm ban đầu, khoa ngoại của mình được bổ xung tám bạn trẻ hai bạn trai, sáu bạn nữ, họ tiếp thu công việc khá nhanh, qua thời gian làm việc, trong số các bạn nữ mình để ý một bạn gái tên Xuân, Hồ Thị Thanh Xuân, nước da trắng hồng, khuôn mặt ưa nhìn, nhanh nhẹn, hoạt bát, hát hay... một lần cùng ca trực, mình đã làm quen và hỏi chuyện em, qua câu chuyện mình biết Xuân người gốc ở Huế, vào Đà Nẵng sống từ nhỏ, em đang học tú tài toàn phần, ước mong của em sau này trở thành cô giáo… mình động viên Xuân gắng học hành để thực hiện ước mơ, thời gian cứ trôi và mình chợt nhận ra hình như mình và Xuân có cảm tình với nhau hay sao đó, hay đi ăn cùng, ngồi cùng bàn, gặp mình Xuân hay bẽn lẽn xấu hổ, đôi khi để ý thấy Xuân còn đỏ mặt nữa…
Rồi lần đó mình và đội phẫu tiền phương được cử vào Nha Trang tiếp quản một bênh viện dã chiến sau khi đối phương bỏ chạy. Do nhận nhiệm vụ gấp, mình chưa kịp nói gì với Xuân, như đoán được điều gì sắp đến, chiều đó em ăn cơm trực sớm và chủ động sang khu nhà ở của chúng mình, ban đầu mình ngỡ ngàng sau đó mình nhận ra khi thấy em lặng im không nói gì mà chỉ đứng như vậy, hai chân cứ di di trên mặt nền nhà.
Tối đó, mình và em cùng dạo bước trên bãi biển Mỹ Khê, trăng cuối tháng mờ mờ soi ánh sáng nhẹ vàng dịu, đằng xa kia gần phía đường chân trời những tia chớp thi thoảng hắt lên ánh sáng kỳ ảo, từng nhịp sóng xô bờ cát ì oặc làm nổi lên ánh lân tinh màu xanh ẩn hiện dài mãi không thôi. Hai đứa cứ lặng thinh đi bên nhau, mãi mình mới trấn tĩnh nói :
- Xuân này, mai anh đi tiếp vào Nha Trang đó, thời gian là bao lâu thì anh chưa biết được, em ở lại giữ gìn sức khỏe, làm tốt công việc nhé, gắng học để thực hiên những mơ ước làm cô giáo. Xuân nắm tay mình và khẽ nói:
- Anh đi lẹ rồi về đó nghe, vào trong nớ rảnh là ghi thư cho Xuân, em ngóng lắm đó, bữa ni Xuân nói là thiệt đó, không biết làm răng bây chừ, mà cũng đâu có biết khi mô anh Hoàng trở lại hè… Từng cơn gió biển mát rượi nghịch ngợm lướt nhanh, qua ánh sáng mờ nhạt của đêm biển đầu hạ mình thấy từng sợi tóc của em bay bay, đôi mắt em long lanh một thứ tình cảm khó tả, chúng mình đi sát bên nhau, mình thấy cổ mình như nghẹn lại, mình quay sang ôm chặt Xuân vào lòng khẽ nói như sợ ai nghe thấy :
- Xuân, anh yêu em!.
Lần đầu tiên trong đời mình ngỏ lời yêu, cảm xúc cứ lâng lâng, cho đến bây giờ mình vẫn chưa quên được.
- Anh sẽ nhanh về với em thôi, đợi anh nhé.
Mình nói nhanh qua hơi thở và nhẹ nhàng đặt lên đôi môi của em cái hôn đầu tiên nồng nàn.
- Anh Hoàng..., em khẽ gọi tên mình trong giây phút không thể quên ấy.
- Em sẽ đợi anh mà…
Ngày hôm sau chúng mình lên xe để đi tiếp theo chiến dịch, lẫn trong đoàn người ra tiễn em đứng khuất sang một bên, nhẹ nhàng vẫy tay theo đoàn xe , mình vẫy tay chào mọi người, mắt luôn hướng về phía em mãi cho đến khi đoàn xe khuất sau rặng cây cuối đường.
Thời gian đằng đẵng trôi đi, phần vì mải công việc, phần vi phương tiện liên lạc lúc ấy hầu như không có, mình mấy lần viết thư gửi đồng đội đi công tác ngoài đó đưa giùm, nhưng không nhận được thư hồi âm của Xuân, mãi sau này mình mới biết, sau khi chúng mình đi, số lượng thương bệnh binh phần lớn đã trở về đơn vị, số còn lại nặng hơn được đưa ra bắc điều trị. Còn lại các Y, Bác sỹ đươc bổ xung cho các đơn vị chuyên môn của quân khu năm, lực lượng hỗ trợ trở lại cuộc sống thường nhật… Cũng có lần nhân chuyến công tác ra Đà Nẵng, mình đã hỏi thăm và đi tìm, hy vọng sẽ nhận được chút tin tức về em nhưng vẫn bặt tin. Hai đứa mất tin tức của nhau từ đó.
- Thế thời gian sau này, anh có đi tìm chị không, có tin tức của chị ở trong đó không, mà sao anh không hỏi tin tức từ những người đồng đội cũ ? tôi hỏi dồn dập. Anh Hoàng nhíu đôi lông mày, hớp một ngụm nước chè ôn tồn:
- Chú từ từ, để nghe anh kể tiếp.
Đời người lính cứ dài theo các chiến dịch: Tây Nam, Đông Bắc… năm tháng biền biệt đi mau, mình ra quân và thi vào một trường đại học kỹ thuật ở Hà Nội, nghĩ sau này ra trường có điều kiện mình sẽ trở lại tìm Xuân. Thế rồi cũng do nhiều nguyên nhân trắc trở, công việc, cuộc sống thường nhật… cứ cuốn hút, khi giật mình nhìn lại đã ngoài năm chục, và cứ vậy nếu không có ngày đặc biệt ấy.
Mình nhận được cuộc điện thoại của anh Thành, người cùng đơn vị cũ, hiện đang công tác ở một tỉnh gần biên giới. Ít ngày sau, anh Thành về thăm mình, trong câu chuyện, mình hỏi anh về Xuân, anh bảo qua người đồng đội trong Đà Nẵng, Xuân hiện đang dạy học ở một trường phổ thông, đã có gia đình riêng. Tin ấy làm mình rất nóng lòng muốn biết tình hình của Xuân như thế nào sau những năm dài biền biệt xa cách.
Nhân được nghỉ lễ dài ngày, mình đặt vé tàu liên vận Hà Nội - Đà Nẵng. Tàu vào ga Đà Nẵng chừng 7h00 tối, thành phố biển miền trung lung linh trong ánh điện. Mình đã được nghe về sự phát triển năng động nhất miền trung của thành phố Đà Nẵng, quả lá không sai, nhiều ngôi nhà cao tầng san sát. Trên dòng sông Hàn những chiễc cầu bê tông hiện đại nối đôi bờ, trông hùng dũng và uy nghi, ngoài kia những quán Bar nhiều sắc màu, đèn nhấp nháy mời chào du khách… Theo chỉ dẫn của bạn anh Thành. Mình đã tìm được địa chỉ và số điện thoại liên lạc của Xuân.
Mình hẹn gặp Xuân ở quán cafe nhỏ bên đường nhìn ra bãi biển Phạm Văn Đồng, quán lúc này khá vắng khách, Xuân vẫn dáng vẻ như xưa, làn da trắng, mái tóc suôn mượt ánh vàng hơi xoăn xõa ngang vai, duy chỉ đôi mắt hơi đượm buồn.
- Răng ngày nớ anh đi miết vậy, em trông mỏi mắt không à, đến cái thơ cũng chẳng thèm viết, đợi hoài anh đó… giọng em hơi lạc đi vẻ trách móc.
- Anh đã gửi nhiều thư cho em mà không có lá nào hồi âm, sau này đi xa rồi, không còn cách gửi thư nữa, mình khẽ trả lời Xuân.
- Thế sau ngày nớ anh có về Đà Nẵng tìm em mô, em ngóng tin anh, càng ngóng càng mất hút luôn hà, rứa nói yêu em.
- Anh có lỗi với em, sau ngày ấy anh có về Đà Nẵng tìm em, nhưng đơn vị cũ không còn, địa điểm thay đổi, mà sao ngày đó anh không lưu địa chỉ liên lạc của em…
- Hồi nớ học xong, em vào học trường Sư phạm, ra trường ít lâu vì lo cho gia đình nên em lấy chồng, anh ấy công tác ở một cơ quan kinh tế tại Đà Nẵng, chúng em đã có hai đứa con, các cháu đang học đại học.
- Thế anh ra răng, mấy cháu rồi anh ?
- Anh vẫn thế, như ngày xưa thôi em, anh vẫn đợi… mình chưa kịp nói hết câu Xuân đã nói :
- Rứa là em biết, răng vậy anh ?
- Em cũng buồn đó, cách đây ít năm, do địa vị công tác anh ấy có người khác, rồi họ đưa nhau đi định cư ở nước ngoài anh ạ, buồn vậy mà em cứ ráng chịu, không dám chia sẻ với ai.
Cả hai cùng lặng im, đôi bàn chân em di di trên nền nhà, hệt động tác ngày hai đứa mới quen nhau.
- Em ạ, đừng buồn nữa, âu chăng cũng là duyên số, ông trời đã xui cho mình gặp lại nhau, chắc lần này mình sẽ không bao giờ xa nhau nữa. Em gắng lo cho các cháu ổn định, ít năm nữa nghỉ chế độ mình về ở với nhau.
Em ngẩng đầu, đôi mắt sáng khẽ chớp, ánh mắt ấy mình đã thấy tự ngày xưa :
- Dạ anh…
Xuân khẽ đáp lại.
Chuyến tàu liên vận Đà Nẵng - Hà Nội lao vun vút trên đường ray, gió luồn qua khe cửa tàu như tạo nên khúc nhạc du dương, mình như thấy đang đi trên con đường thênh thang giữa cánh đồng xanh bát ngát, ngạt ngào hương thơm.
Hai tuần sau, tại ga Hà Nội, mình đón Xuân ra Hà Nội chơi và thăm mình, hai đứa nắm tay nhau đi dưới hàng sấu xanh mát, Bỗng nhiên mình nhớ ngày hai đứa bên nhau trên bờ biển Mỹ Khê, một cảm giác lâng lâng khó tả, cảm giác ngày xum họp…
Ôi, tuyệt vời vậy sao anh, nào ta cụng ly, trăm phần trăm nghe anh, tôi phấn chấn mời anh. Ngoài kia thành phố đã lên đèn, dòng người và xe đang hối hả trở về nhà sau một ngày làm việc, tôi tự nhủ với mình sẽ hoàn thành sớm bài viết: “Một Câu Chuyện Tình” sâu sắc và đầy cảm động này.
Văn Khoa
- Chú Khoa đến đó hả ? mời chú vào đây…
- Dạ … Em Khoa đây anh
Vừa nói tôi vừa loay hoay bỏ đôi giầy và đi vào trong nhà. Căn hộ chừng bẩy mươi mét vuông , rộng và thoáng, gần cửa ra vào kê bộ bàn ghế sa long màu ghi sáng, bộ ấm tách pha trà trắng tinh, trên bàn trà còn có một lọ nhiều loại hoa khá hài hòa sắc màu, chắc là bàn tay chị cắm nên đẹp thế, tôi chợt nghĩ.
- Chị Xuân đi đâu hả anh ?
- À hôm rồi nhận được tin trong đó có việc, nên sáng nay mình đưa Xuân ra ga để về Đà Nẵng.
- Vậy sao anh.
- Chè ngấm rồi chú uống kẻo nguội.
Anh Hoàng đã gần sáu mươi, nhưng dáng vẻ còn thanh niên lắm, mái tóc đen, chưa có sợi bạc nào, nhanh nhẹn … anh về nghỉ chế độ đã mấy năm nay, nghe đâu do đơn vị làm ăn khó khăn, mất sạch vốn, ai đủ điều kiện thì nghỉ hưu trí, ai chưa đủ thì xin đi làm việc khác, đơn vị tan tác hết cả, thời buổi kinh tế thị trường, nói mạnh sao được.
Chén chè mạn màu hoe vàng, nóng hổi nghi ngút khói, tôi nhâm nhi thưởng thức hương vị chén chè ngon và nói : - Anh Hoàng này, đã có lần anh hứa anh sẽ kể về mối tình của anh và chị Xuân, anh còn nhờ chứ ?
Im lặng một chút dường như để hồi tưởng lại quãng thời gian đã qua anh ôn tồn nói :
- Chú yên tâm, anh sẽ dành cả chiều nay để hàn huyên vơi chú, chịu khó nghe, chớ có sốt ruột đó.
Tôi như mở cờ trong bụng, nhưng vẫn kịp hãm lại sự vui mừng của mình.
Anh Hoàng bỗng ngẩng đầu, đưa mắt nhìn vào nơi nào đó thật xa xôi…và chậm rãi
Ngày ấy cách đây đã mấy chục năm, đơn vị quân y của mình được lệnh chuẩn bị gấp để tham gia chiến dịch, mọi người háo hức cả đơn vị sôi động hẳn lên, quân trang, quân dụng được thay đổi hoàn toàn mới, gia súc, gia cầm do đơn vị chăn nuôi được giao lại cho bộ phận tuyến sau . Thủ trưởng đơn vị cử mình và anh Tư đi tiền trạm. Anh Tư quê ở huyện Đại Lộc thuộc tỉnh Quảng Nam - Đà Nẵng. Xuất phát từ khu rừng tiếp giáp Trà My - Tiên Phước nơi đơn vị đóng quân, qua vùng giáp ranh Quế Sơn, trên đường đi chúng mình gặp nhiều đơn vị quân đội ta đang hành quân vào mặt trận, những người dân hối hả di chuyển về quê hương, dọc theo đường quốc lộ giấy tờ bay tứ tung, mũ sắt, quân trang nhà binh do tàn quân chế độ cũ vứt bỏ la liệt, thỉnh thoảng có vài chiếc xe tải GMC, xe JEEP nhãn hiệu Mỹ nằm chềnh ềnh ven đường, tiếng xe Lam một loại xe ba bánh chở khách phành phạch chạy vút qua, đang đi bộ chợt một chiếc xe Lam ở phía sau từ từ chạy tới, bác lái xe giọng vang to :
- Mời mấy anh giải phóng lên xe, các anh đi đến đâu tôi gắng chạy đến đó.
- Vâng thế thì tốt quá, nhờ bác cho chúng tôi đi nhờ đến thị trấn Vĩnh Điện nghe bác. Anh Tư nói với bác lái xe.
- Rồi, tôi chạy roẹt cái là đến liền mấy chú, qua cầu Bà Rén là đến thị trấn Vĩnh Điện ngay mà. Nói rồi bác tài tăng ga chiếc xe chồm lên lao về phía trước. Ở thị trấn Vĩnh điện môt hôm chúng mình đi thẳng về Đà Nẵng, được Ủy ban quân quản sắp xếp cho đơn vị tạm dừng chận tại một cơ sở Cô Nhi Viện cạnh bãi biển Mỹ Khê. Mình nói anh Tư ở lại chuẩn bị cơ sở vật chất, mình quay lại đón đơn vị. Chừng ba ngày sau đơn vị đã đến tiếp quản nơi đóng quân, cùng lúc đó những đợt thương, bệnh binh đầu tiên đã chuyển đến, đơn vị nhanh chóng triển khai để tiếp nhận điều trị nào : Phòng mổ, Khoa nội, Khoa Ngoại, Phòng khám, Phòng xét nghiệm, Ban dược và Phòng hậu cần. Do số lượng thương bệnh binh cần điều trị khá đông, lực lượng Y tá, Bác sỹ hạn chế nên cần bổ xung lực lượng hộ lý tại chỗ.
Sau khi đơn vị đặt vấn đề với địa phương, hôm sau gần hai mươi thanh niên địa phương đã có mặt, họ nhanh chóng cởi bỏ được những bỡ ngỡ lạ lẫm ban đầu, khoa ngoại của mình được bổ xung tám bạn trẻ hai bạn trai, sáu bạn nữ, họ tiếp thu công việc khá nhanh, qua thời gian làm việc, trong số các bạn nữ mình để ý một bạn gái tên Xuân, Hồ Thị Thanh Xuân, nước da trắng hồng, khuôn mặt ưa nhìn, nhanh nhẹn, hoạt bát, hát hay... một lần cùng ca trực, mình đã làm quen và hỏi chuyện em, qua câu chuyện mình biết Xuân người gốc ở Huế, vào Đà Nẵng sống từ nhỏ, em đang học tú tài toàn phần, ước mong của em sau này trở thành cô giáo… mình động viên Xuân gắng học hành để thực hiện ước mơ, thời gian cứ trôi và mình chợt nhận ra hình như mình và Xuân có cảm tình với nhau hay sao đó, hay đi ăn cùng, ngồi cùng bàn, gặp mình Xuân hay bẽn lẽn xấu hổ, đôi khi để ý thấy Xuân còn đỏ mặt nữa…
Rồi lần đó mình và đội phẫu tiền phương được cử vào Nha Trang tiếp quản một bênh viện dã chiến sau khi đối phương bỏ chạy. Do nhận nhiệm vụ gấp, mình chưa kịp nói gì với Xuân, như đoán được điều gì sắp đến, chiều đó em ăn cơm trực sớm và chủ động sang khu nhà ở của chúng mình, ban đầu mình ngỡ ngàng sau đó mình nhận ra khi thấy em lặng im không nói gì mà chỉ đứng như vậy, hai chân cứ di di trên mặt nền nhà.
![]() |
| Ảnh minh họa |
- Xuân này, mai anh đi tiếp vào Nha Trang đó, thời gian là bao lâu thì anh chưa biết được, em ở lại giữ gìn sức khỏe, làm tốt công việc nhé, gắng học để thực hiên những mơ ước làm cô giáo. Xuân nắm tay mình và khẽ nói:
- Anh đi lẹ rồi về đó nghe, vào trong nớ rảnh là ghi thư cho Xuân, em ngóng lắm đó, bữa ni Xuân nói là thiệt đó, không biết làm răng bây chừ, mà cũng đâu có biết khi mô anh Hoàng trở lại hè… Từng cơn gió biển mát rượi nghịch ngợm lướt nhanh, qua ánh sáng mờ nhạt của đêm biển đầu hạ mình thấy từng sợi tóc của em bay bay, đôi mắt em long lanh một thứ tình cảm khó tả, chúng mình đi sát bên nhau, mình thấy cổ mình như nghẹn lại, mình quay sang ôm chặt Xuân vào lòng khẽ nói như sợ ai nghe thấy :
- Xuân, anh yêu em!.
Lần đầu tiên trong đời mình ngỏ lời yêu, cảm xúc cứ lâng lâng, cho đến bây giờ mình vẫn chưa quên được.
- Anh sẽ nhanh về với em thôi, đợi anh nhé.
Mình nói nhanh qua hơi thở và nhẹ nhàng đặt lên đôi môi của em cái hôn đầu tiên nồng nàn.
- Anh Hoàng..., em khẽ gọi tên mình trong giây phút không thể quên ấy.
- Em sẽ đợi anh mà…
Ngày hôm sau chúng mình lên xe để đi tiếp theo chiến dịch, lẫn trong đoàn người ra tiễn em đứng khuất sang một bên, nhẹ nhàng vẫy tay theo đoàn xe , mình vẫy tay chào mọi người, mắt luôn hướng về phía em mãi cho đến khi đoàn xe khuất sau rặng cây cuối đường.
Thời gian đằng đẵng trôi đi, phần vì mải công việc, phần vi phương tiện liên lạc lúc ấy hầu như không có, mình mấy lần viết thư gửi đồng đội đi công tác ngoài đó đưa giùm, nhưng không nhận được thư hồi âm của Xuân, mãi sau này mình mới biết, sau khi chúng mình đi, số lượng thương bệnh binh phần lớn đã trở về đơn vị, số còn lại nặng hơn được đưa ra bắc điều trị. Còn lại các Y, Bác sỹ đươc bổ xung cho các đơn vị chuyên môn của quân khu năm, lực lượng hỗ trợ trở lại cuộc sống thường nhật… Cũng có lần nhân chuyến công tác ra Đà Nẵng, mình đã hỏi thăm và đi tìm, hy vọng sẽ nhận được chút tin tức về em nhưng vẫn bặt tin. Hai đứa mất tin tức của nhau từ đó.
- Thế thời gian sau này, anh có đi tìm chị không, có tin tức của chị ở trong đó không, mà sao anh không hỏi tin tức từ những người đồng đội cũ ? tôi hỏi dồn dập. Anh Hoàng nhíu đôi lông mày, hớp một ngụm nước chè ôn tồn:
- Chú từ từ, để nghe anh kể tiếp.
Đời người lính cứ dài theo các chiến dịch: Tây Nam, Đông Bắc… năm tháng biền biệt đi mau, mình ra quân và thi vào một trường đại học kỹ thuật ở Hà Nội, nghĩ sau này ra trường có điều kiện mình sẽ trở lại tìm Xuân. Thế rồi cũng do nhiều nguyên nhân trắc trở, công việc, cuộc sống thường nhật… cứ cuốn hút, khi giật mình nhìn lại đã ngoài năm chục, và cứ vậy nếu không có ngày đặc biệt ấy.
Mình nhận được cuộc điện thoại của anh Thành, người cùng đơn vị cũ, hiện đang công tác ở một tỉnh gần biên giới. Ít ngày sau, anh Thành về thăm mình, trong câu chuyện, mình hỏi anh về Xuân, anh bảo qua người đồng đội trong Đà Nẵng, Xuân hiện đang dạy học ở một trường phổ thông, đã có gia đình riêng. Tin ấy làm mình rất nóng lòng muốn biết tình hình của Xuân như thế nào sau những năm dài biền biệt xa cách.
Nhân được nghỉ lễ dài ngày, mình đặt vé tàu liên vận Hà Nội - Đà Nẵng. Tàu vào ga Đà Nẵng chừng 7h00 tối, thành phố biển miền trung lung linh trong ánh điện. Mình đã được nghe về sự phát triển năng động nhất miền trung của thành phố Đà Nẵng, quả lá không sai, nhiều ngôi nhà cao tầng san sát. Trên dòng sông Hàn những chiễc cầu bê tông hiện đại nối đôi bờ, trông hùng dũng và uy nghi, ngoài kia những quán Bar nhiều sắc màu, đèn nhấp nháy mời chào du khách… Theo chỉ dẫn của bạn anh Thành. Mình đã tìm được địa chỉ và số điện thoại liên lạc của Xuân.
Mình hẹn gặp Xuân ở quán cafe nhỏ bên đường nhìn ra bãi biển Phạm Văn Đồng, quán lúc này khá vắng khách, Xuân vẫn dáng vẻ như xưa, làn da trắng, mái tóc suôn mượt ánh vàng hơi xoăn xõa ngang vai, duy chỉ đôi mắt hơi đượm buồn.
- Răng ngày nớ anh đi miết vậy, em trông mỏi mắt không à, đến cái thơ cũng chẳng thèm viết, đợi hoài anh đó… giọng em hơi lạc đi vẻ trách móc.
- Anh đã gửi nhiều thư cho em mà không có lá nào hồi âm, sau này đi xa rồi, không còn cách gửi thư nữa, mình khẽ trả lời Xuân.
- Thế sau ngày nớ anh có về Đà Nẵng tìm em mô, em ngóng tin anh, càng ngóng càng mất hút luôn hà, rứa nói yêu em.
- Anh có lỗi với em, sau ngày ấy anh có về Đà Nẵng tìm em, nhưng đơn vị cũ không còn, địa điểm thay đổi, mà sao ngày đó anh không lưu địa chỉ liên lạc của em…
- Hồi nớ học xong, em vào học trường Sư phạm, ra trường ít lâu vì lo cho gia đình nên em lấy chồng, anh ấy công tác ở một cơ quan kinh tế tại Đà Nẵng, chúng em đã có hai đứa con, các cháu đang học đại học.
- Thế anh ra răng, mấy cháu rồi anh ?
- Anh vẫn thế, như ngày xưa thôi em, anh vẫn đợi… mình chưa kịp nói hết câu Xuân đã nói :
- Rứa là em biết, răng vậy anh ?
- Em cũng buồn đó, cách đây ít năm, do địa vị công tác anh ấy có người khác, rồi họ đưa nhau đi định cư ở nước ngoài anh ạ, buồn vậy mà em cứ ráng chịu, không dám chia sẻ với ai.
Cả hai cùng lặng im, đôi bàn chân em di di trên nền nhà, hệt động tác ngày hai đứa mới quen nhau.
- Em ạ, đừng buồn nữa, âu chăng cũng là duyên số, ông trời đã xui cho mình gặp lại nhau, chắc lần này mình sẽ không bao giờ xa nhau nữa. Em gắng lo cho các cháu ổn định, ít năm nữa nghỉ chế độ mình về ở với nhau.
Em ngẩng đầu, đôi mắt sáng khẽ chớp, ánh mắt ấy mình đã thấy tự ngày xưa :
- Dạ anh…
Xuân khẽ đáp lại.
Chuyến tàu liên vận Đà Nẵng - Hà Nội lao vun vút trên đường ray, gió luồn qua khe cửa tàu như tạo nên khúc nhạc du dương, mình như thấy đang đi trên con đường thênh thang giữa cánh đồng xanh bát ngát, ngạt ngào hương thơm.
Hai tuần sau, tại ga Hà Nội, mình đón Xuân ra Hà Nội chơi và thăm mình, hai đứa nắm tay nhau đi dưới hàng sấu xanh mát, Bỗng nhiên mình nhớ ngày hai đứa bên nhau trên bờ biển Mỹ Khê, một cảm giác lâng lâng khó tả, cảm giác ngày xum họp…
Ôi, tuyệt vời vậy sao anh, nào ta cụng ly, trăm phần trăm nghe anh, tôi phấn chấn mời anh. Ngoài kia thành phố đã lên đèn, dòng người và xe đang hối hả trở về nhà sau một ngày làm việc, tôi tự nhủ với mình sẽ hoàn thành sớm bài viết: “Một Câu Chuyện Tình” sâu sắc và đầy cảm động này.
Văn Khoa


“MỘT CÂU CHUYỆN TÌNH” nhân vật sống động, kết quả của một mối tình giữa người linh trẻ và người con gái vùng mới giải phóng. Tình yêu trong chiến tranh, đó là nỗi khoắc khoải, nhớ thương của những đôi lứa yêu nhau thiết tha, nhưng chấp nhận sống xa nhau vì nghĩa lớn…
Trả lờiXóaCòn biết bao mối tình như thế… trong suốt cuộc trường chinh giữ nước! Làm sao có thể kể hết những tên người, bởi trong bể lớn của dân tộc, đã có hàng triệu triệu con tim như thế, họ đã sống, đã yêu, đã hy sinh vì sự sống còn của dân tộc Việt Nam…Và họ cũng chính là những huyền thoại mà chúng ta - những người còn sống, mãi mãi không bao giờ được quên. Vậy nên làm sao có thể không xao lòng khi đọc lại những dòng chữ thiết tha, mong nhớ chất chứa cả một thời yêu, và bây giờ lại hạnh phúc bên nhau trong truyện ngắn này.
Cảm ơn Tác giả Văn Khoa với bài viết có nhiều hình ảnh đáng nhớ và kết thúc có hậu đã lưu truyền lại “MỘT CÂU TRUYỆN TÌNH” cho thế hệ hôm nay và cả mai sau.
Cám ơn những lời động viên của Em, Hy vọng sẽ tạo thêm những niềm tin yêu vào cuộc sống tươi đẹp của mỗi người.
XóaCảm ơn em đã chia sẻ những suy nghĩ của mình về bài viết, cũng là một chút tâm hồn lắng đọng qua câu chuyện tình thật cảm động đó em, chúc em vui.
Trả lờiXóaĐây là một câu chuyện tình sâu lặng và rất lãng mạn, để lại những cảm thông sâu sắc của đọc giả với nhân vật trong chuyện, cảm ơn tác giả
Trả lờiXóaCâu chuyện tình này rất cuốn hút bạn đọc bởi tình yêu rất đẹp và rất sâu lắng
Trả lờiXóa