Thứ Hai, 7 tháng 5, 2012

VỀ KINH BẮC XUÂN NAY

Ảnh minh hoạ
Xuân này anh lại về Kinh Bắc
Thấp thoáng tà áo hội Lim
Ứơc hẹn ngày xưa qua câu hát
Rằng người ơi đến hẹn lại lên,

Mùa xuân nay
Anh đã đi tìm
Trong âm vang ngàn xưa
Ông, cha để lại
Áo tứ thân, nón quai thao
Dập dìu bên mái
Đình làng Lim rêu phủ thuở xa vời.

Anh tới nơi
Những bóng người
Con gái, con trai
Tự hào mình quê đất vùng Kinh Bắc
Tiếng hát giao duyên chia tay nhau dìu dặt
Tựa thuyền hẹn về bên bến đợi chờ mong,

Anh vẫn ngóng trông
Và đắm mình trong ngàn câu ca ấy
Dẫu năm tháng trôi qua
Dẫu ngàn năm vẫn vậy
Anh sẽ về Kinh Bắc xuân nay.


Văn Khoa

TRÓT ĐỂ

Anh trót để tình yêu rơi tuột mất
Xin Em đừng tha thứ hay giận hờn
Hoa cỏ vàng cọ chân Anh như nhắc
Một chiều buồn sóng trắng biển Đồ Sơn,


Anh trót để Em ra đi vô cớ
Đến một ngày không thể hiểu vì đâu ?
Em trút bóng dừa xanh vai khép gió
Không bao giờ quay lại mối tình đầu,


Anh trót để ngôi sao bay khỏi cát
Biến sang Em mãi chớp sáng vòm trời
Điều có thể đã trở thành không thể
Biển bạc đầu nông nổi thuở đôi mươi.



Văn Khoa  - ST