Thứ Sáu, 28 tháng 8, 2015

THUỞ NGÀY XƯA



Ảnh minh họa
Có những lúc ta thơ thẩn vào ra
Sao bất chợt nhớ người dưng đến thế
Lắng tâm hồn nghe lòng mình chẳng lẽ
Trái tim yêu gửi trọn phía xa rồi

Vầng trăng khuyết nhạt nhòa mãi trong tôi
Cơn gió thoảng ru hàng cây dào dạt
Âm thanh nào khẽ ngân nga câu hát
Để tâm hồn chợt thoáng những giấc mơ

Em trong tà áo dài trắng thuở xưa
Cứ ẩn hiện cho lòng thêm mộng mị
Thời gian trôi khiến lòng thêm suy nghĩ
Về một thời thấp thoảng gió ngàn bay

Rồi một chiều nắng nhẹ gió heo may
Em thật đó ở nơi xa xa lắm
Và cứ vậy để tâm hồn sâu thẳm
Như gió về man mác nỗi niềm riêng

Đã bao lần thao thức hằng đêm
Nhẩm đếm những vì sao lấp lánh
Có một ngôi sao cô đơn mờ xa lắm
Cạnh dải ngân hà nơi phía trời cao

Em dịu dàng để cành lá xôn xao
Như trái chín đầu mùa dịu ngọt
Như hàng cau đón gió hè man mác  
Thuở ngày xưa in đậm dấu hai người…

  


 Văn Khoa