Thứ Ba, 19 tháng 4, 2016

BIỂN

Hình minh họa
Biển mặn mòi từ khi nào chẳng biết
Nước xanh trong từ xa thẳm bến bờ
Sóng bạc đầu suốt ngàn năm mải miết
Gió mơn man ru nhẹ như làm thơ

Nhiều lúc biển giỡn đùa cùng bờ cát
Sóng dồn vào rồi lại vội giãn ra
Để vệt cát chưa kịp về nơi cũ
Đã trải mình trắng cả dải bờ xa

Cũng có khi biển ầm ầm thác đổ
Sóng bạc đầu mù mịt phía trùng khơi
Gió gào thét nước xô bờ trắng xóa
Biển dỗi hờn nên giận dữ đấy thôi

Tâm hồn biển cũng như người ta vậy
Khi hiền hòa khi giận dỗi hờn ghen
Cũng mặn chát đắng lòng và trăn trở
Khi dịu dàng thơ dại tuổi thần tiên

Ai đã được nghe chuyện tình của biển
Sẽ thương hoài tiếng sóng của biển xa
Khẽ hát cùng khi gió ru bờ bến
Và trải lòng cùng biển rộng bao la

Biển là vậy ai đã thương cùng biển
Để nước xanh trong đến tận vô cùng
Biển mãi mãi cùng bến bờ làm bạn
Mặn nồng những mối tình và gắn kết thủy Chung 



Văn Khoa