Anh trót để tình yêu rơi tuột mất
Xin Em đừng tha thứ hay giận hờn
Hoa cỏ vàng cọ chân Anh như nhắc
Một chiều buồn sóng trắng biển Đồ Sơn,
Anh trót để Em ra đi vô cớ
Đến một ngày không thể hiểu vì đâu ?
Em trút bóng dừa xanh vai khép gió
Không bao giờ quay lại mối tình đầu,
Anh trót để ngôi sao bay khỏi cát
Biến sang Em mãi chớp sáng vòm trời
Điều có thể đã trở thành không thể
Biển bạc đầu nông nổi thuở đôi mươi.
Văn Khoa - ST
Bài thơ rất hay và rất lãng mạn, cảm ơn tác giả
Trả lờiXóaBạn nói rất đúng, bài thơ rất hay và lãng mạn
XóaCảm ơn tác giả đã chia sẻ bài thơ rất tuyệt vời
Trả lờiXóa