Thứ Sáu, 28 tháng 12, 2012

MỘT LẦN THĂM BẠN CŨ



   Ghi chép



ảnh minh họa
  Đã hơn 5h giờ chiều, thời 

tiết giữa mùa đông mà sao 


nóng  vậy,  Tôi  đang  chờ 


người  bạn  làm  ở công ty


viễn thông  quân đội Viettel


Hà  Nội  đến  đón.  Đường 


Trần  Phú  thuộc  quận  Hà


Đông đang rộn rã như công


trường, chỗ  này  tốp công


nhân hối  hả  nối thép, ngọn





lửa  hàn  lập  loè  sáng ngắt theo nhịp tay người thợ, chỗ kia một nhóm thợ hỳ hục ghép

nốt tấm cốp pha cuối cùng chuẩn bị cho đổ mẻ bê tông chiều muộn..theo dọc con đường


ẩn hiện tuyến đường sắt cao tốc trên cao của Thủ Đô. Vắt chiếc áo khoác trên tay, ngồi 


sau xe máy tôi và người bạn nhằm hướng trung tâm Hà Nội, đâu đó trên tuyến đường 


Nguyễn Trãi, Lê Văn Lương những ngôi nhà bên đường đã lên đèn, ánh sáng hắt ra từ 


cửa sổ nhà cao tầng hòa với ánh sánh đèn đường càng làm cho con phố khá rộng của


Thủ Đô thêm lung linh huyền ảo, vài tốp sinh viên nói, cười rôm rả bên đường chờ xe 


buýt...Từ từ thôi Dũng ạ, có lẽ sắp đến rồi đó, Tôi nói với người bạn cùng đi khi nhìn 


thấy tấm biển xanh ghi phố Đội Nhân, đi thêm một đoạn, qua ánh đèn đường nghiêng 


ngả Yến đã đứng bên lề đường đón chúng tôi, vừa kịp thốt lên Yến hả...Yến tươi cười 


mời  chúng tôi vào nhà. Căn nhà 4 tầng nhỏ xinh được thiết kế khá gọn, nằm trong 


khu tập thể của con phố mang tên Đội Nhân, ngồi ở ghế sopha vừa pha nước Yến tươi


cười nói :

- Mình tưởng các bạn không tìm được đến nhà mình.

Đến lúc này tôi mới đủ thời gian để nhìn kỹ lại bạn tôi, dù đã ở cái tuổi quá thì con gái 


nhưng bạn tôi vẫn còn những nét tươi trẻ của thời sinh viên, khoé mắt của bạn vẫn bừng 


lên niềm vui, niềm phấn khởi khi bạn bè đã lâu rồi mới được gặp lại. Anh Cương, chồng 


Yến khoẻ và khá nhanh nhẹn, vừa đưa chén nước về phía chúng tôi vừa nở nụ mãn 


nguyện kể về những tác phẩm hội hoạ mà anh vừa hoàn thành theo đơn đặt hàng, anh 


còn nhắc đi nhắc lại câu chuyện công việc người hoạ sỹ không khác gì người đi câu, có


những khi câu mãi mà  chẳng được con “cá” nào, nhưng cũng có khi gặp được khách, 


một bức hoạ hoàn thành cũng đủ cho cô con gái út trang trải chuyện học hành, Anh còn 


vui kể nhiều về những tác phẩm xuất sẵc của anh được đăng đàn trên các tạp chí nghệ


thuật ... Câu chuyện đang đi vào hồi sôi nổi, Cháu Nga, cô con gái út của bạn tôi từ trên


gác đi xuống lễ phép chào khách :

 - Cháu chào các chú.

Tôi ngoái ra nhìn và nói lại với vợ chồng Yến :

- Cháu Nga không khác mấy bức ảnh mà Yến đã tải trên facebook, nhìn bên ngoài cháu


còn nổi trội hơn trong ảnh Yến ạ.

Bạn tôi cười tươi pha chút tự hào :

- Cháu nó đang học đại học, chắc cháu có bạn học cùng đến chơi...

Ngoài kia thành phố đã  rực rỡ ánh đèn, cơn gió chiều đông bất chợt ào thổi, chíếc đèn 


chiếu sáng của khu tập thể lắc lư, ánh đèn vàng lúc nghiêng trái, lúc ngả sang phải như


muốn níu kéo câu chuyện của chúng tôi dài mãi không thôi ...

Thôi chúng mình xin phép nhé, chúng tôi nói lời tạm biệt vợ chồng Yến, tôi đi cạnh anh 


Cương giọng sôi nổi : 


- Yến này, mình và anh Cương nói chuyện tâm đắc nhỉ, hai anh em tôi mà hàn huyên thì


câu chuyện cứ trải dài bất tận...

Anh Cương bắt tay tạm biệt chúng tôi và nói : 

- Khi nào có dịp anh em mình lại hàn huyên nhé Khoa,

Tiếng xe máy nổ đều đều, ngôi nhà của bạn tôi lùi lại phía sau, chúng tôi hòa mình vào 


dòng người đang hối hả ngược xuôi trên những nẻo đường của Hà thành, làn gió chiều 


đông thấm lạnh, nhưng tôi vẫn thấy ấm lòng về dư âm cuộc gặp gỡ chiều cuối năm ăm ắp kỷ


 niệm. 





Hà Nội - Hải Phòng một chiều đông 


 Văn Khoa


3 nhận xét:

  1. Tình bạn này tuyệt đẹp, những cuộc giao lưu bạn bè sẽ là những kỷ niệm tuyệt vời

    Trả lờiXóa
  2. Câu chuyện về tình bạn này rất hay và đầy ý nghĩa

    Trả lờiXóa