Chủ Nhật, 30 tháng 3, 2014

CHUYỆN CHÚNG MÌNH

Ảnh minh họa


Từ dạo ấy chúng mình quen nhau
Em đã hiểu thế nào là nỗi nhớ
Canh cánh bên lòng những điều trăn trở
Em đếm hoài, khắc khoải nỗi niềm anh.


Một mình em với tình cảm mong manh
Bỗng một ngày kia hoá thành cổ tích
Dù không muốn hai đứa mình xa cách
Như ngọn sóng dồn, lặng lẽ bến bờ xa.


Chẳng biết anh có hiểu được nơi em
Thời gian đơn côi đợi chờ trong tĩnh lặng
Niềm tin trong Em mỗi ngày thêm sâu lắng
Chuyện chúng mình muôn thủa phải không anh ...?


Tình Em trao Anh giản dị, chân thành
Bằng ánh mắt, nụ cười và trài tim tha thiết...
Chuyện tình yêu nào phải đâu em đã biết ?
Nhưng Em vẫn đắm mình, sâu thẳm với tình yêu



Văn Khoa


6 nhận xét:

  1. Chẳng biết anh có hiểu được nơi em
    Thời gian đơn côi đợi chờ trong tĩnh lặng ...
    Cảm ơn anh với bài thơ tha thiết
    Quê hương mình một bến đợi chờ ai ?

    Trả lờiXóa
  2. Một chút nghĩ suy về cuộc sống tình cảm lứa đôi...cảm ơn em đã đồng cảm

    Trả lờiXóa
  3. Bài thơ rất tuyệt vời, cảm ơn tác giả, mong tác giả có thật nhiều bài thơ hơn nữa

    Trả lờiXóa
  4. Đúng là nỗi nhớ này sâu đậm và rất chân thành, cảm ơn tác giả

    Trả lờiXóa