Hình ảnh con đò lẻ loi cắm sào đợi khách
qua sông, đã gợi lại trong ký ức mỗi người, về một miền quê nhớ thương
day dứt đến nao lòng mỗi khi xa quê. Một chút cảm xúc về những chuyến đò ngang
nơi con thuyền đổ bóng, nước trôi lững lờ in đậm màu mây trời…
Lẻ bóng con đò ngang
Cắm cây sào đứng đợi
Đậu bến đã nhiều năm
Dòng sông trôi lờ lững
In màu xanh mây trời
Bên kia bờ vang vọng
Cho tôi sang đò ơi !
Thuyền theo tay người lái
Lướt về bên bến mong
Ở hai đầu nỗi nhớ
Biết bao người chờ trông
Con đò đi về mãi
Để sóng xô mạn thuyền
Chạnh nỗi lòng người lái
Hỏi ai người nhớ quên ?
Nay trở lại bến xưa
Với dòng sông thuở ấy
Hỏi đâu người cầm lái
Vẫn đưa đò sang sông...?
Trên dòng sông xưa vắng
Vẫn đưa đò sang sông...?
Trên dòng sông xưa vắng
Vẫn chiếc con đò ngang
Cắm cây sào bến đậu
Lẻ loi qua tháng năm…
Văn Khoa

Cảm giác khi qua đò rất xao xuyến và thú vị. Khi người thành phố sống giữa chốn ồn ào náo nhiệt bỗng được đến miền sông nước yên ả gợi lên không khí thanh bình của một thuở xa xưa. Bến đò như một cái gì đó của quá khứ xa xôi, của làng quê mộc mạc đã để lại cho ta bao nỗi niềm thương nhớ. Bài thơ ĐÒ NGANG của anh đã nêu được những cảm xúc ấy anh ạ.
Trả lờiXóaBạn nói rất đúng, bài thơ rất hay và đầy ắp kỷ niệm
XóaHình ảnh con Đò Ngang nơi bến sông xưa luôn là nỗi nhớ khó mà quên được của những người đang xa quê, dù có đi đâu về đâu thì hình ảnh Cây Đa, Bến nước, con Đò luôn là nguồn cảm xúc trào dâng khó tả mối khi ta nhớ về nó...cám ơn Em đã ghé thăm và có lời động viên, chúc Em khỏe, nhiều niềm vui.
Trả lờiXóaNhững người thường xuyên đi xa quê hương thì hình ảnh con đò, bến nước... nơi quê nhà sẽ không bao giờ phôi phai được
Trả lờiXóaMỗi lần nhắc đến chuyến đò quê hương là tất cả những kỷ niệm đẹp lại ùa về không gì ngăn cản nổi
Trả lờiXóa