![]() |
| Ảnh minh họa |
Anh xin gửi về miền trung
Niềm tin yêu, chờ mong và nỗi nhớ
Thương lắm quê mình nắng tràn như đổ lửa
Nước lũ dâng đầy ướt lạnh cả thời gian
Khúc ruột mềm, suốt mấy ngàn năm
Trĩu nặng, gánh hai miền Tổ quốc
Gian khổ hy sinh vẫn không lùi bước
Vất vả dựng xây câu hát vẫn ngọt lành.
Lắng nghe giọng hò sông Mã - xứ Thanh
Câu ví dặm, nghe giận mà thương sâu nặng
Quảng Bình quê mình mênh mông cát trắng
Giọng hò sông Hương khắc khoải nhịp Trường Tiền.
Quảng Nam anh hùng dễ mấy ai quên
Rượu Hồng Đào và trái Loòng Boong thơm mát
Giữa cầu Rồng - Đà Nẵng chiều nay nghe em hát
Câu hô bài chòi khoan nhặt khúc dân ca.
Đường vô Bình Định, Quảng ngãi bao xa ?
Anh sẽ cùng Em vào Phan Rang, Phan Thiết
Nhìn con sóng xô bờ suốt ngàn năm mải miết
Nghe câu hò Bá Chạo - trong lễ hội Ngư Ông
Anh sẽ xin gửi lại miền trung
Niềm yêu thương, chờ mong và muôn vàn nỗi nhớ
Gió sông Hàn mơn man như nhắn gửi
Đà Nẵng quê Em nay đã đổi thay nhiều
Anh sẽ về bên Em trong ký ức thân yêu...
Văn Khoa
Văn Khoa

Vâng, miền Trung và con người miền Trung là vậy - cứ âm thầm chịu đựng bao khó khăn, bao đau khổ mà chưa một lần kêu than, ngay cả cảnh sắc thiên nhiên cũng vẫn cứ đẹp đến nao lòng trong chính sự nghiệt ngã của khí hậu xứ này. Cám ơn “…Niềm tin yêu, chờ mong và muôn vàn nỗi nhớ…” của Anh.
Trả lờiXóaNiềm cảm xúc cứ dâng tràn khi nghĩ về dải đất miền Trung nhiều nắng và gió, Con người thì dũng cảm và kiên cường vượt qua mọi gian lao, Với những niềm tin vào ngày mai tươi đẹp sẽ đến với dải đất và con người của khúc ruột miền Trung ấy, cám ơn Hồ Thiện đã ghé thăm.
XóaCám ơn anh đã đồng cảm với cuộc sống của người miền Trung "nắng tràn như đổ lửa", lũ thì đầy "ướt lạnh cả thời gian"! Nhiều cảm xúc quá!
Trả lờiXóaBạn nói rất chuẩn, bài thơ quá nhiều cảm xúc
XóaBài thơ rất hay, những người dân Miền Trung khi đọc bài thơ này sẽ rất xúc động
Trả lờiXóa