![]() |
| Ảnh minh họa |
Mình cùng về
thăm mái trường xưa
Nơi tuổi thơ
in dấu thời hoa đỏ
Áo trắng
chúng mình bay bay trong gió
Dưới bóng
cây Bàng mải chia túi Ô mai.
Mình lại bên
nhau dưới mái trường xưa
Nhớ một thời,
chơi ú tim, đuổi bắt
Áo thẫm mồ
hôi, tiếng cười vang không ngớt
Quên trống
tan trường, bạn còn nhớ chăng ?
Đây lớp
mình, tầng một phía trước sân
Tôi ngồi đầu
bàn, kê gần dãy cuối
Bạn ngồi phía
sau, nghịch hay ném giấy
Bị phạt chép
bài, mấy bận nhờ tôi.
Có lần bạn chép
vội những câu thơ
Trên trang giấy
có màu hoa rực rỡ
Lỡ quên trong
ngăn bàn, mà sao chẳng nhớ ?
Ấp úng phân
trần, khi chúng bạn tìm ra.
Về thăm trường
cũ, sau những năm đã qua
Bạn bè tôi
ơi ! ai kịp về, kịp đến
Nơi gửi lại
thời tuổi thơ yêu mến
Nơi chúng
mình lưu luyến buổi chia tay.
Về thăm trường
cũ, nhớ đến Cô, Thầy
Mấy mươi năm
rồi nay ai còn, ai mất…
Biết ơn Thầy,
Cô những mái đầu điểm bạc
Nhớ lắm ngày
nào : “…Khi bụi phấn rơi rơi…”
Về lại thăm
mái trường cũ của tôi
Lòng bồi hồi
với biết bao kỷ niệm
Nhớ bóng mát
cây Bàng, sân trường xao xuyến
Nhớ tiếng ve
ngân dài, gọi Phượng Vỹ nở hoa
Nhớ Thầy, Cô
Nhớ bạn bè .
Nhớ ngày xưa
ơi… mãi xa !
Văn Khoa

Cám ơn anh với bài thơ TRƯỜNG CŨ đã làm bạn đọc nhớ lại thầy cô, bạn bè và nhớ lại thời thanh xuân của mình nữa. Giờ đây chỉ là cảm nhận nằm trong trái tim mỗi người…Đứng trước ngưỡng cửa của cuộc đời, ta sẽ luôn thầm chúc những điều tốt đẹp nhất cho nhau.
Trả lờiXóaCảm ơn những lời động viên từ bạn Hồ Thiện, mình mong rằng sẽ nhận được lời góp ý của bạn đọc để Văn Khoa chỉnh chu hơn trong những câu viết của mình.
XóaĐây là bài thơ rất hay nói về chuyến về thăm trường cũ, cảm ơn tác giả
Trả lờiXóaAi cũng có nhiều kỷ niệm đẹp về mái trường thân yêu của mình; đọc bài thơ này lại thêm nhớ về những kỷ niệm đẹp ấy
Trả lờiXóa