![]() |
| Ảnh minh họa |
Có những lúc ta thơ thẩn vào ra
Sao bất chợt nhớ người dưng đến thế
Lắng tâm hồn nghe lòng mình chẳng lẽ
Trái tim yêu gửi trọn phía xa rồi
Vầng trăng khuyết nhạt nhòa mãi trong tôi
Cơn gió thoảng ru hàng cây dào dạt
Âm thanh nào khẽ ngân nga câu hát
Để tâm hồn chợt thoáng những giấc mơ
Em trong tà áo dài trắng thuở xưa
Cứ ẩn hiện cho lòng thêm mộng mị
Thời gian trôi khiến lòng thêm suy nghĩ
Về một thời thấp thoảng gió ngàn bay
Rồi một chiều nắng nhẹ gió heo may
Em thật đó ở nơi xa xa lắm
Và cứ vậy để tâm hồn sâu thẳm
Như gió về man mác nỗi niềm riêng
Đã bao lần thao thức hằng đêm
Nhẩm đếm những vì sao lấp lánh
Có một ngôi sao cô đơn mờ xa lắm
Cạnh dải ngân hà nơi phía trời cao
Em dịu dàng để cành lá xôn xao
Như trái chín đầu mùa dịu ngọt
Như hàng cau đón gió hè man mác
Thuở ngày xưa in đậm dấu hai người…
Văn Khoa

Định mệnh có thể làm cho hai người yêu nhau khao khát cả đời .... nhưng vẫn không thể sống cùng nhau.Tình yêu đôi khi lại như vậy đấy: Yêu một lần, yêu hai lần hay ba lần đi nữa, nhưng sâu sắc nhất cũng chỉ có một người mà thôi. Cám ơn Anh vì bài thơ THUỞ NGÀY XƯA của anh cũng nói lên được điều ấy.
Trả lờiXóaBạn nói đúng, đây là những kỷ niệm rất đẹp và lãng mạn thời xưa cũ mà chúng ta không thể nào quên
XóaĐôi khi nhớ về quá khứ, lòng cứ bịn rịn không muốn rời xa... nhưng ngày xưa mãi mãi chỉ còn lại trong ký ức, nhớ nhung, giận hờn... nay chỉ còn là những dấu ấn mãi không bao giờ quên, Thuở ngày xưa phảng phấn một làn gió thu mơn man dịu mát thoảng qua những tâm hồn dấu yêu của ngày nay.
Trả lờiXóaMỗi người đều có rất nhiều kỷ niệm đẹp về quá khứ, mỗi khi nhắc đến nó ai cũng thấy bồi hồi, bịn rịn không muốn rời xa
Trả lờiXóaBài thơ rất hay và đầy cảm xúc, cảm ơn tác giả
Trả lờiXóaĐọc xong bài thơ mà tôi muốn quay ngay về tuổi thơ với đầy ắp những kỷ niệm đẹp
Trả lờiXóa