![]() |
| Hoa Huệ |
Khóc bác cả I
Bác đã về với
nội ngoại tổ tiên
Với miền xa xôi vĩnh hằng muôn dặm
Dẫu thời
gian trôi dù xa xa lắm
Vẫn nặng
trong lòng niềm thương nhớ khôn nguôi
Nhớ khi xưa
ta bé vui chơi
Đuổi bắt ú
tim đáo bi chạy nhảy
Bụng cồn cào
vì đói ăn thuở ấy
Đám trẻ cùng
chơi chúng cũng đói như mình
Có những hôm
đi học chân run
Nắm ngô rang
ấm lòng khi mùa đông trở lại
Nhớ những
đêm cất vó tôm bên vùng đất bãi
Nhạt nhòa
ánh đèn tôm lách tách mà vui
Có những
ngày trèo cây lấy cành khô
Cắt cỏ đem phơi
mang về đun bếp
Những lần mót
rạ ở cánh đồng xa tít
Đội gánh ê
người vượt quãng đường xa
Có một lần
tiếng máy bay vụt qua
Chúng thả
bom ở vùng làng Quy Phú
Tiếng bom nổ
mảnh bom văng khắp chỗ
Mấy đứa ở
nhà ngồi dưới hố tăng xê
Bác khi ấy ở
làng Đại mua tre
Nộp cho trường
cấp ba Lý Tử Trọng
Nghe bom nổ
lòng bác đầy lo lắng
Mấy đứa ở
nhà có kịp nấp hay không ?
Thời gian trôi
mình lớn theo tháng năm
Bác gửi lại
tuổi học trò lớp chín
Năm bảy mốt
bác chia tay bịn rịn
Khoác ba lô
lên với vùng tây bắc xa xôi
Mang văn hóa
miền xuôi đến với bao người
Đồng bào
thân thương nơi phía tây tổ quốc
Róng rã hơn
mười năm nơi rừng thiêng nước độc
Bác trở lại
quê nhà với nhiều nỗi gian nan
Một gia đình
nhỏ vợ chồng và bốn đứa con
Khi đất nước
còn muôn vàn gian khó
Vất vả gian
lao với bao điều trăn trở
Bác cùng mọi
người chịu đựng vượt qua
Thời gian
dài thấm thoát phôi pha
Bao nghịch cảnh
đang lùi về quá khứ
Cuộc sống gia
đình đang dần rạng tỏ
Đây đó mỗi người từng bước vươn lên…
Có ai ngờ đâu
một sáng bình yên
Bác lặng lẽ
đi về miền xa thẳm !
Để lại cho
bao người nỗi đau đau lắm
Bác cả ơi ! nỗi
đau này còn đau mãi khôn nguôi
Bác ra đi thật
rồi ! mà lòng vẫn đầy vơi
Với nỗi niềm
riêng không sao kể xiết
Vẫn biết rằng
cuộc sống này có ly biệt
Mà sao chẳng
tin khi điều ấy đến bất ngờ !
Bác cả bây
giờ đã về với hư vô
Với tổ tiên
ông bà nội ngoại
Cầu mong bác sớm độ linh siêu thoát
Tháng ngày rong chơi nơi chín suối vĩnh hằng.
Một lời nhớ
thương giữa lúc phân ly
Và để nhớ một
thời bên nhau trên trần thế
Dù bóng hình
bác đã đi vào quá khứ
Sâu thẳm
trong tim này nặng nỗi nhớ khôn nguôi
Một tiếng
lòng và nước mắt tuôn rơi
Bác cả ơi ! Bác
cả ơi !
Nam Định - Hải
Phòng
Ngày 27/02/2018 <12 tháng giêng
năm Mậu tuất>
Văn Khoa

Nỗi lòng người ở lại cứ mãi khôn nguôi
Trả lờiXóaNhững vần thơ anh viết rất chân thực đưa thế hệ 5x,6x trở về quá khứ. Hồi đó tuy còn bé nhưng em cũng từng đội mũ rơm đi học, núp dưới giao thông hào để tránh máy bay và những ngày đi học vừa đói, vừa rét. Những năm sau chiến tranh không còn sợ bom đạn nữa nhưng cái đói, cái nghèo vẫn bủa vây. Bây giờ cuộc sống đủ đầy hơn thì nhiều người chưa được hưởng bao lâu đã từ giã cõi đời vì bạo bệnh, vì tuổi già, vì kiệt sức sau những tháng ngày vất vả. Bác cả là một người trong số đó. Mong bác cả được an lạc nơi chín suối. Chia buồn cùng gia đình anh.
Trả lờiXóaĐúng vậy, lời thơ da diết với nỗi nhớ khôn nguôi, xin chia buồn cùng gia đình
XóaSự chia ly nào cũng để lại niềm thương nhớ khôn nguôi cho người ở lại em ạ. Cám ơn em đã đọc và chia sẻ niềm thương tiếc cùng gia đình.
Trả lờiXóaĐúng là sự chia ly nào cũng đau sót, cũng để lại niềm thương nhớ khôn nguôi.
Trả lờiXóaCám ơn em
Trả lờiXóaĐọc bài thơ này có thể thấy sự ra đi của bác cả là sự mất mát quá lớn với gia đình và không có gì có thể bù đắp được, xin chi buồn cùng gia đình.
Trả lờiXóaSự chia ly nào cũng thấm đượm nước mắt, xin chia buồn cùng gia đình
Trả lờiXóa